Ngủ say đến mức chẳng biết mình đang ở đâu, Ngô Tư Kỳ bị đánh thức, lập tức choàng tỉnh. Vừa mở mắt ra đã thấy chín người cùng phòng đều dậy cả, có mấy ánh mắt lạnh lùng như muốn ăn tươi nuốt sống, trừng trừng nhìn cô, vẻ mặt hầm hầm giận dữ.

Ngô Tư Kỳ choáng váng: Đây là trại tạm giam! Mình có làm chuyện gì đáng ghét đến mức “người người oán hận” đâu? Bạn tù còn chưa quen biết gì, sao cả phòng lại quay sang ghét mình vậy? Nghĩ đến việc kính cận bị thu mất, cô còn âm thầm thấy may – nhỡ đâu nhìn rõ hết nét mặt “xấu xí” kia thì chắc sốc chết mất.

Một người phụ nữ trung niên quát thẳng:
– Cô ngáy như heo kêu, còn dám ngáy nữa thì qua toilet mà đứng ngủ!

Ngô Tư Kỳ ngẩn ra: Mình… ngáy ngủ á? Lại còn như heo kêu? Nói bịa đặt thế này, sau này ai dám lấy mình làm vợ nữa!

Nhưng rồi nhớ lại, hồi còn ở chung với Triệu Nhất Mai, từng có hai đêm thức trắng, cô bạn ấy cũng nói cô ngáy to. Chẳng lẽ hôm nay cả phòng đều bị tiếng ngáy của mình làm tỉnh dậy? Nhưng rõ ràng hôm qua cô thức đến tận 3-4 giờ sáng mới ngủ, có ngáy cũng đâu to đến vậy…

Khoan đã! Chẳng lẽ do “nông trại” trong đầu xuất hiện khiến giấc ngủ của mình dạo này bất thường?

Nghĩ đến đó, cô thấy hơi hoảng. Đây đâu phải thế giới của Lâm Hạo Vũ trong truyện tu tiên, mình chỉ có thể dùng “thái độ hòa nhã, một điều nhịn chín điều lành” để sống sót thôi.

Cô vội vàng chắp tay xin lỗi:
– Xin lỗi các chị em, hôm qua mệt quá nên ngủ say, bình thường tôi không ngáy đâu.

Người phụ nữ trung niên trừng mắt, giọng khinh khỉnh:
– Cô “mệt” vì làm chuyện gì?

Trong trại tạm giam, ai cũng có tấm bảng nhỏ ghi rõ lý do bị bắt, giấu cũng chẳng được. Ngô Tư Kỳ chỉ có thể nhỏ giọng:
– Tôi đánh một gã đàn ông xấu tính. Hắn chê tôi thô kệch, không dám đánh trả, liền báo công an bắt tôi.

– Ồ! Đánh đàn ông mà cũng bị tạm giam, cô giỏi đấy. Thôi lần này tha cho, nhưng mà đừng để tôi nghe tiếng ngáy nữa! – Người đàn bà hừ lạnh, rồi trở lại giường, lẩm bẩm chửi thêm vài câu.

Ngô Tư Kỳ khát khô cả cổ, nhìn quanh phòng số 4 mà chẳng thấy máy lọc nước đâu. Cô bèn hỏi thăm bà cụ tóc bạc nằm bên cạnh:
– Bác ơi, muốn uống nước thì lấy ở đâu?

Bà cụ chỉ tay vào toilet:
– Trong đó có vòi nước, lấy cốc nhựa mà hứng uống.

Ngô Tư Kỳ chết lặng: Không phát mỗi ngày vài chai nước khoáng sao?

Cô miễn cưỡng cầm cốc đi vào toilet. Nhìn dòng nước máy chảy ra nồng nặc mùi clo, bụng thì đói khát, cô nuốt nước miếng cái ực. Lẽ nào mình phải uống cái thứ nước này thật sao…

Nghĩ tới “nông trại”, cô liền thử tập trung ý niệm. Quả nhiên, trong cốc nhựa xuất hiện một ly nước trong veo, không mùi, không lẫn cặn. Đặt sát lại nhìn, giống hệt nước suối tinh khiết.

So sánh với dòng nước máy bốc mùi sát trùng, Ngô Tư Kỳ chẳng do dự, ngửa cổ uống cạn một hơi. Nước mát lành chảy xuống, sảng khoái như cam lộ, khiến cô khoan khoái muốn uống thêm ly nữa. Nhưng nghĩ không rõ đây là “nước thần” hay nước độc, cô dè dặt thôi, về giường tiếp tục ngủ.

Giấc này cô ngủ cực ngon, không còn ngáy nữa. Có lẽ là nhờ nước nông trại, cũng có thể vì mệt quá mà cơ thể tự điều chỉnh.

Sáng hôm sau, bà cụ bên cạnh lay dậy. Sáu giờ, cả phòng phải thức dậy, gấp chăn gối vuông vức như khối đậu phụ, giống hệt huấn luyện quân sự hồi đại học. Sáu giờ rưỡi điểm danh, ăn sáng, dọn vệ sinh.

Bữa sáng phát tận phòng: một cái bánh bao trắng và dưa muối. Đói meo từ hôm qua, Ngô Tư Kỳ nhìn mà mừng quýnh: Có cái ăn là may rồi, miễn phí cơm tù cũng ngon hết chỗ nói.

Trong lúc ăn, người phụ nữ trung niên hôm qua lên tiếng:
– Tao là Tam Tỷ, lần này vào là lần thứ bảy. Từ nay phòng số 4 do tao quản!

Bà ta chỉ vào Ngô Tư Kỳ và một phụ nữ khác:
– Số 7 và số 8 mới vào, tên gì? Phạm tội gì? Ở bao lâu?

Người phụ nữ đối diện, dáng vẻ như mệnh phụ, nói ngay:
– Em là Tôn Khiết, lái xe khi say rượu, bị giam 15 ngày. Bạn sẽ gửi tiền vào, lát nữa nhờ Tam Tỷ mua thuốc lá.

Tam Tỷ nghe thế cười khẩy, nhưng lập tức hạ giọng, rõ ràng bị “thu phục”.

Đến lượt Ngô Tư Kỳ. Nghĩ thầm mấy ngày tới phải ở chung, không khéo sẽ bị bắt nạt, cô cố tình nói quá lên:
– Tôi là Ngô Tư Kỳ, vì đánh sếp và còn phun đờm vào mặt ông ta nên bị giam 5 ngày.

Cả phòng “ú òa” một trận ghê tởm, vội vàng né xa.

Một cô tóc vàng hét lên:
– Kỳ tỷ, chị ác ghê! Người kia chắc ám ảnh cả đời luôn!

Ngô Tư Kỳ xấu hổ chết đi được, nhưng trong lòng lại khoái trá khi được gọi “tỷ”. Ha, đúng là tỷ thì phải lợi hại chứ!

Chưa kịp tự hào bao lâu, tiếng loa truyền thanh vang lên chát chúa:
– Phòng 4, giường số 7! Ai cho mày nằm trên giường hả?!

Tiếng quát kèm chửi thề dồn dập, hung hãn hơn cả công an hôm qua. Ngô Tư Kỳ run bắn người, thầm nghĩ: Đúng là trong này, từ trộm cắp đến ẩu đả đều có, chỉ có tội “uống rượu lái xe” mới coi như bình thường. Còn mình, phải dè chừng đủ kiểu người, đủ kiểu mắng chửi đây…

Ngô Tư Kỳ khẽ thở phào. May mà trước đó đã nghe mấy “tiền bối bạn tù” kể lại kinh nghiệm, chứ nếu không thì với một đứa làm nghề văn hóa như cô, bị chửi xối xả kiểu đó chắc mặt chẳng biết giấu vào đâu.

Sau màn “kiểm tra phòng” kết thúc, Tam Tỷ chỉ vào bà cụ mà ra lệnh:
– Hôm nay tới lượt bà ở lại quét dọn, làm vệ sinh.

Bà cụ chỉ “vâng” một tiếng. Ngoài bà ra thì tất cả những người khác đều được đi “thông khí”.

Ngô Tư Kỳ giật thót:
– Thông khí!

Cái từ này trong truyền thuyết đây mà! Cô lập tức nghĩ ngay tới cảnh các tù nhân trong phim được ra ngoài sân hít thở không khí.

Trời ạ, vậy là mình cũng sắp được trải nghiệm thật rồi sao?

Trong đầu cô lóe lên một suy nghĩ kỳ quái: Thông khí… có khi nào có thể nhân cơ hội này mà “kế hoạch vượt ngục”?

Hồi nhỏ cô từng nghiền phim truyền hình 《Vượt Ngục》, trong đó nam chính Michael Scofield đẹp trai đến mức khiến người ta ngây ngất. Nghĩ đến đó, khóe miệng Ngô Tư Kỳ khẽ cong: Nếu mà có Michael ở đây, chắc mình liều mạng trốn luôn quá!

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play