Đêm cuối cùng ở trại tạm giam, tivi đã tắt, mọi người trong phòng số 4 đều đã nằm xuống. Riêng Ngô Tư Kỳ trằn trọc, lăn qua lăn lại mãi mà vẫn không ngủ được.
Những ngày bị giam giữ, cô không phải lo chuyện ăn uống. Việc bên ngoài, dù có nghĩ đến thì cũng chẳng giải quyết được, coi như tạm có vài ngày sống yên ổn.
Ngày mai, cô sẽ lại được tự do. Đối phó với lãnh đạo cấp cao như Lý Lực, cô không đủ sức; gặp người bí ẩn như Lâm Hạo Vũ, cô lại càng chẳng thể đấu nổi.
Trong lòng cô vừa tức vừa uất:
“Lý Lực đúng là đồ ngốc!”
Rồi lại nghiến răng nghiến lợi mà chửi thầm:
“Lâm Hạo Vũ, anh hại tôi thê thảm! Anh lợi hại như vậy, sao lại để một người bình thường như tôi gánh thay chứ? Cái nồi này nặng đến mức có thể đè chết tôi luôn đó!”
Nửa đêm, trong không gian nông trại ảo, lúa mạch đã chín. Trên mỗi thửa ruộng đều mọc đầy những cây lúa, mỗi cây mang hai bông lúa vàng óng.
Ngô Tư Kỳ lẩm bẩm cầu nguyện:
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT