Ngô Tư Kỳ nói chuyện mà mặt mày rạng rỡ, được một đám bạn tù nịnh nọt, trong lòng hớn hở vô cùng!
Những ánh mắt kính nể, như đang nhìn thần tượng, khiến cô cảm thấy cuộc sống trong trại giam này cũng không tệ chút nào.
Cô lại ra vẻ cao nhân, nghiêm túc nói:
“Thực ra tôi cũng chỉ là một người đi làm công ăn lương thôi, chẳng phải thánh thần gì. Tôi chỉ tin một điều: tri thức có thể thay đổi số phận. Hy vọng những gì tôi dạy các chị em có thể giúp ích được phần nào, dù chỉ một chút thôi cũng tốt.”
Cô chợt nghĩ đến xã hội bây giờ, rất nhiều thứ học sinh không học được, đều bị đổ lỗi cho giáo viên dạy không ra gì.
Ngô Tư Kỳ nhanh chóng bổ sung:
“Tôi chỉ dạy cho mọi người phương pháp thôi. Phương pháp thì tốt, nhưng muốn giỏi thì phải bỏ thêm nhiều thời gian và công sức luyện tập mới được. Tôi chỉ giúp mọi người mở cánh cửa, còn đi đến đâu là do chính các chị em.”
Tiểu Mỹ liền tiếp lời:
“Kỳ tỷ, ý chị là kiểu như ‘thầy đưa vào cửa, tu hành nhờ bản thân’ đúng không?”

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play