Đường ra biển hơi xa, Lâm Bình qua kính chiếu hậu nhìn thấy tập hồ sơ trong lòng cô.
Nghĩ đến tâm trạng tốt của Cố tổng hôm nay, Lâm Bình cảm thấy để tránh bị liên lụy, tốt nhất vẫn nên thiện ý nhắc nhở bà chủ một chút.
"Thứ bà chủ đang cầm trong tay không phải lại là thỏa thuận ly hôn đấy chứ?"
Lại?
Lê Thiển ngước mắt nhìn qua kính chiếu hậu:
"Vậy là hôm qua anh ta đã nhận được đơn ly hôn, phải không?"
Lâm Bình hắng giọng:
"Bà chủ, Cố tổng nhận được tập hồ sơ đó từ Lê thị, tâm trạng không được tốt lắm, cho nên. . ."
Lê Thiển không ngốc, đương nhiên hiểu được ý tứ trong lời nói của anh ta, bèn cúi đầu nhìn tập tài liệu trong lòng, nhẹ giọng nói.
"Yên tâm đi, đây không phải là thỏa thuận ly hôn."
Nghe vậy, Lâm Bình cười cười:
"Vậy thì tốt rồi. Bà chủ à, Cố tổng để có thể cùng bà ra biển hôm nay, đã cố ý tăng ca họp hành, xử lý một số việc quan trọng, chính là muốn dỗ bà chủ vui vẻ. Trong lòng Cố tổng vẫn có bà chủ đấy ạ."
Tuy Lâm Bình cố ý nói vậy, bởi vì sếp vui thì cấp dưới mới được yên ổn.
Nhưng anh ta thực sự cũng nghĩ như vậy. Nếu thật sự không quan tâm chút nào, cần gì phải cố ý dành thời gian chứ?
Tâm tư Lê Thiển khẽ động, cô quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ:
"Vậy sao?"
Lâm Bình nghĩ đến những bất ngờ mà mình đã chuẩn bị, vô cùng chắc chắn nói:
"Tất nhiên rồi!"
Một giờ sau, hai người mới đến bờ biển.
Trong lòng Lê Thiển đang có tâm sự nên cô hoàn toàn không để ý chiếc du thuyền mình bước lên có gì đặc biệt.
Càng không để ý đến việc Lâm Bình đã gọi một cuộc điện thoại đi.
Du thuyền rất lớn và sang trọng. Khi cô bước vào khoang thuyền, một bản nhạc du dương vang lên.
Nhìn theo hướng âm thanh, Lê Thiển thấy một ban nhạc mà cô không thích đang biểu diễn.
"Chào buổi trưa bà Cố, mời đi theo tôi, Cố tổng đang chờ bà."
Lê Thiển nắm chặt tập hồ sơ trong tay, thu ánh mắt lại rồi khẽ gật đầu.
Dưới sự dẫn dắt của thuyền viên, cô đến nhà hàng. Nơi này rõ ràng đã được trang trí đặc biệt, khiến cô nhất thời ngẩn người.
Từ lúc cô bước vào, Cố Đình Sâm đã không rời mắt khỏi cô. Cô mặc một chiếc váy dài màu trắng, vẻ mặt có chút ngơ ngác, trông càng giống như được sủng ái mà lo sợ.
Cố Đình Sâm vốn cảm thấy hơi khoa trương, lúc này lại nhướng mày. Xem ra vị bà Cố này của anh rất thích, thích đến ngây người ra rồi.
Thế là anh đứng dậy đi về phía cô.
"Thích không?"
Lê Thiển chớp mắt mấy cái rồi mới hoàn hồn, ngẩng đầu nhìn anh:
"Anh. . ."
Cố Đình Sâm trực tiếp ôm cô vào lòng, hôn lên búi tóc cô, giọng nói trầm thấp có chút lười biếng tùy ý.
"Ừ, chuẩn bị cho em đấy, hài lòng không?"
Lê Thiển chỉ cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, một thứ tình cảm mà cô không thể kiểm soát.
Trái tim cô như đang mách bảo rằng, cô yêu anh, chưa bao giờ thay đổi.
Nhưng càng như vậy, Lê Thiển lại càng hiểu rõ, người đàn ông trước mắt này không yêu cô.
Anh bây giờ chịu dỗ dành cô, thậm chí dành thời gian cho cô, chẳng qua là vì anh nghĩ cô đang giận dỗi anh.
Lê Thiển hít sâu một hơi, nhẹ giọng nói:
"Em có chuyện muốn nói với anh."
Cố Đình Sâm đã nắm tay cô ngồi xuống bàn ăn, hai tay đặt lên vai cô, thấp giọng hỏi.
"Muốn nói gì?"
Lê Thiển nhìn anh quay lại ngồi đối diện, nhất thời không biết nên mở lời thế nào, tâm trạng cô lúc này quả thật có chút rối bời.
Cô không thể phủ nhận, trái tim cô lại bị anh khuấy động.
Thấy cô không nói nên lời, Cố Đình Sâm khẽ nhếch môi:
"Không muốn nói thì ăn cơm trước, ăn xong rồi nói sau."
Lúc này Lê Thiển mới để ý đến thức ăn trên bàn, nhưng khi ánh mắt cô lướt qua món xôi xoài thì liền khựng lại.
Cố Đình Sâm thấy cô nhìn đĩa xôi xoài, tưởng cô thích, bèn tự tay bưng lên đặt ở vị trí gần cô hơn.
"Cũng thích ăn món này à?"
Lê Thiển cụp mắt xuống để che đi cảm xúc trong mắt, nhưng đôi tay dưới gầm bàn đã lặng lẽ siết chặt.
Thích ư? Không, cô ghét cay ghét đắng.
Chỉ vì hồi nhỏ cô ăn xoài suýt chút nữa dị ứng đến chết, nên cô đối với xoài trước nay vẫn luôn kính nhi viễn chi.
Còn nữa, "cũng thích ăn" là chỉ ai?
Ai thích ăn chứ? Chắc chắn không phải là cô.
Tâm trạng vốn còn rối bời bỗng chốc lại bình tĩnh lại trước đĩa xôi xoài này, nhưng đồng thời cô lại cảm thấy mình thật nực cười, vậy mà lại vì hành động hôm nay của anh mà nảy sinh ảo tưởng, sinh ra hiểu lầm.
Lê Thiển không nhìn nữa mà thu hồi tầm mắt, trực tiếp đưa tập tài liệu trong tay qua.
"Đây là những gì em đã soạn suốt đêm qua, anh xem có thiếu sót hay sai chỗ nào không."
Cố Đình Sâm liếc nhìn tập tài liệu cô đưa tới, sự dịu dàng trong mắt đã vơi đi không ít.
"Em lại muốn chọc tôi giận à?"
Lê Thiển khẽ mím môi, lắc đầu, giọng nói bình tĩnh:
"Cố Đình Sâm, anh có thể xem trước rồi hãy nói."
Cố Đình Sâm nheo mắt đánh giá cô:
"Tôi vẫn thích em gọi tôi là chồng hơn."
Lê Thiển hơi dời tầm mắt đi, một giây sau tập tài liệu trong tay đã bị anh cầm lấy.
Nhưng khi Cố Đình Sâm nhận ra bên trong là thứ gì, sự ấm áp trong mắt anh liền hoàn toàn biến mất.
Anh giơ tay lên, giọng điệu không nóng không lạnh:
"Vậy là, em thức trắng đêm chỉ để làm cái thứ này?"
Lê Thiển gật đầu:
"Phải, em đã tính toán rất lâu. Anh nói đúng, ban đầu đúng là em đã chủ động muốn cưới anh, bây giờ cũng là em muốn ly hôn, những gì em nợ anh đương nhiên em phải liệt kê ra. Nếu anh thấy không có vấn đề gì, em có thể cam kết, thậm chí ký một bản cam kết cũng được. Số tiền anh đầu tư cho Lê thị những năm qua, sau này em sẽ từ từ trả lại cho anh. . ."
Cố Đình Sâm ném tập tài liệu lên bàn, ánh mắt nhàn nhạt, như thể tâm trạng tốt đẹp vừa rồi đã tan thành mây khói.
"Vậy là em định thanh toán sòng phẳng với tôi để đổi lấy tự do?"
Lê Thiển thầm nghĩ phải là tự do của anh mới đúng, nhưng điều đó không quan trọng.
"Được chứ?"
"Ha!"
Cố Đình Sâm đột nhiên bật cười khẩy, sau đó đứng dậy khỏi ghế, đi đến bên cửa sổ nhìn ra mặt biển lấp lánh.
Lê Thiển nhìn dáng người cao thẳng của anh, bất giác cảm thấy có chút bất an.
Và trong sự im lặng kỳ quái này, cảm giác bất an đó đã lên đến đỉnh điểm.
"Lại đây."
Lê Thiển không nhúc nhích, bởi vì cô không dám đến gần vào lúc này.
Cố Đình Sâm nghiêng người nhìn cô, nhìn thấu sự lo lắng của cô, anh cười đầy ẩn ý:
"Sợ gì chứ? Gan em không phải rất lớn sao?"
Lại dám hết lần này đến lần khác muốn cắt đứt hoàn toàn với anh.
Nhưng anh càng như vậy, Lê Thiển lại càng bất an, cô không khỏi siết chặt ngón tay.
Cố Đình Sâm vẫy tay, thấp giọng nói:
"Lại đây, không phải em muốn tính sổ với tôi sao, vậy hôm nay chúng ta tính cho rõ ràng."
Lê Thiển chỉ có thể đứng dậy đi tới. Cô vừa định dừng lại cách anh khoảng một mét thì đã bị anh kéo tay, ép vào cửa sổ.
Cô vô cùng bất an, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn anh.
Cố Đình Sâm cúi xuống nhìn cô, ánh mắt lướt qua đôi mày thanh tú, anh khẽ cười.
"Hôm nay trang điểm à?"
Cơ thể Lê Thiển không ngừng căng cứng.
Cố Đình Sâm dùng đầu ngón tay lướt qua mặt cô, như đang thở dài:
"Sao lại không nghe lời như vậy?"
Nhưng một giây sau, Lê Thiển đã bị anh xoay người lại, cô phải dùng lòng bàn tay chống vào cửa kính.
"Anh định làm gì?"
Nếu nghe kỹ, giọng nói của cô còn có chút run rẩy.
"Đương nhiên là tính sổ rồi. Cô nghĩ tôi muốn làm gì cô? Hay là. . . làm cô ngay tại đây?"