Nghe hai chữ "ly hôn" thốt ra từ miệng Lê Thiển một lần nữa, cảm xúc của Cố Đình Sâm đã dịu đi, không còn tức giận như trước nữa.

Lúc này, anh ngả người ra ghế sofa, ánh mắt tĩnh lặng nhìn cô, chăm chú vào gương mặt nghiêm túc của cô, giọng điệu có vài phần giễu cợt.

"Thật sự muốn ly hôn đến vậy à?"

Lê Thiển nắm chặt vật trong tay, cô chỉ muốn giải quyết cuộc hôn nhân này một cách hòa bình.

Dù cô có bị sỉ nhục cũng không sao, ba năm qua cô đã khúm núm, cẩn trọng trong từng lời nói và hành động, thể diện đã sớm bị giẫm dưới chân, nên cô cũng không quan tâm đến lần cuối cùng này.

Cô hơi cúi đầu, dáng vẻ vô cùng khiêm nhường, ngay cả lời nói ra cũng đầy hèn mọn.

"Tôi chỉ cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì cả."

Cố Đình Sâm híp mắt lại, ánh mắt nhìn cô dần trở nên sâu thẳm, giống như ráng chiều lúc hoàng hôn.

"Không có ý nghĩa?"

Lê Thiển cúi người đặt chiếc đồng hồ lên bàn trà, ngay trước tầm mắt anh.

Giọng cô rất nhẹ nhưng lại phảng phất một sự lạnh lẽo khó tả.

"Dù sao thì ngay từ đầu tôi cũng không phải là người anh muốn, tự nhiên cũng không thể nào lấp đầy khoảng trống trong lòng anh."

Sắc mặt Cố Đình Sâm càng lúc càng thâm trầm khó đoán. Anh châm một điếu thuốc, tiếng bật lửa ném xuống bàn trà vang lên thật rõ.

Người làm trong nhà đều ở trong phòng mình không dám ra ngoài, ngay cả má Trương cũng không có ở phòng khách.

Dường như cả căn biệt thự chỉ có hai người họ.

Lê Thiển đợi mãi không thấy anh trả lời, đành phải ngước mắt nhìn anh, nhưng ánh mắt anh vẫn luôn dừng trên gương mặt dịu dàng của cô.

Anh phả ra một vòng khói ngay trong tầm mắt cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười, ngón trỏ thon dài như thể đang khẽ gõ vào điếu thuốc.

Lại như thể đang nhắc nhở cô, giọng nói gợi cảm của anh vang lên.

"Ban đầu tôi cưới cô không phải là để thỏa mãn thể xác sao, còn trái tim của tôi?"

Cố Đình Sâm đứng dậy khỏi sofa, đi tới trước mặt cô. Bàn tay đang kẹp điếu thuốc nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, giọng điệu đều đều nhưng lại ẩn chứa sự lạnh lẽo.

"Cô đang muốn nói là bây giờ cô không chỉ nhắm đến tiền của tôi mà còn muốn cả trái tim tôi nữa?"

Đồng tử Lê Thiển co lại, cô theo bản năng phản bác:

"Tôi không phải, tôi không hề. . ."

"Suỵt."

Môi cô bị anh dùng ngón tay chặn lại, động tác rất nhẹ nhàng nhưng lại khiến cô không thể nói nên lời.

"Làm bà Cố lâu quá rồi nên quên mất vài chuyện, nhất định phải chọc tôi không vui mới được phải không?"

Lê Thiển muốn nói cô không phải, cô cũng không có ý đó.

Cô đã sớm không dám hy vọng anh sẽ để tâm đến cô, chứ đừng nói là yêu cô.

Cô cũng không phải đang cố tình chọc tức anh. . .

Cảm nhận được môi mình đang bị anh ma sát, cô nhẹ giọng nói:

"Tôi chỉ muốn tác thành cho anh và cô Tưởng."

Cố Đình Sâm nâng cằm cô lên, liếc nhìn chiếc đồng hồ trên bàn rồi cười khẩy:

"Nói cho cùng là cô đang ghen?"

Lê Thiển nhíu mày, vừa định giải thích thì lại nghe anh nói:

"Gần đây đúng là tôi có hơi lơ là cô. Vừa hay dạo này có thời gian, hay là đưa cô ra biển chơi?"

Cố Đình Sâm chuyển sang véo nhẹ dái tai cô, giọng nói trầm thấp như lời thì thầm dịu dàng, nhưng lại ẩn chứa một lời cảnh báo ngầm.

"Đừng giận dỗi với tôi nữa, tôi không thích đâu, hửm?"

"Tôi không. . ."

Cố Đình Sâm không muốn nghe thêm những lời anh không muốn nghe nữa. Anh hôn lên môi cô, nhỏ giọng nói.

"Ngoan ngoãn ở nhà chờ tôi."

Nói xong, anh khẽ vuốt má cô một cái rồi xoay người rời đi.

Lê Thiển chỉ có thể đứng yên tại chỗ, trong lòng dâng lên một nỗi hoang vu vô tận.

"Bà chủ, cậu chủ đi rồi ạ? Bà không sao chứ?"

Lê Thiển nhìn ánh mắt quan tâm của má Trương, cô lắc đầu, nhưng dù thế nào cũng không thể cười nổi.

"Tôi không sao."

Cô xoay người lên lầu. Cố Đình Sâm cho rằng cô đang giận dỗi, không sao cả, cô sẽ cho anh thấy cô không hề giận dỗi, cô hoàn toàn nghiêm túc.

Ngoài sân, Lâm Bình đang ngồi xổm trên bậc thềm hút thuốc. Nghe thấy tiếng động phía sau, anh ta vội vàng đứng dậy, dập điếu thuốc.

"Cố tổng."

Cố Đình Sâm chỉnh lại cà vạt, thản nhiên nói:

"Dời cuộc họp ngày mai sang tối nay, báo với Tuân tổng cuộc đua ngựa của tôi dời sang tuần sau."

Lâm Bình âm thầm quan sát vẻ mặt anh, trong lòng sáng như gương.

"Cố tổng, ngài dỗ bà chủ xong rồi ạ? Ngày mai định dành thời gian đi chơi với bà chủ sao?"

Cố Đình Sâm liếc mắt một cái, Lâm Bình lập tức cúi đầu xin lỗi:

"Xin lỗi Cố tổng."

Cố Đình Sâm chỉ hừ lạnh một tiếng, cúi người ngồi vào xe rồi liếc nhìn biệt thự, thấp giọng ra lệnh.

"Ngày mai ra biển, điều động du thuyền số 7."

Là trợ lý, Lâm Bình đương nhiên hiểu ý Cố Đình Sâm, anh ta gật đầu:

"Yên tâm Cố tổng, tôi nhất định sẽ sắp xếp ổn thỏa để bà chủ hài lòng."

Đêm đó Cố Đình Sâm vẫn không về. Còn những lời anh nói như gần đây có thời gian, sẽ ở bên cô nhiều hơn, cô chưa bao giờ tin là thật.

Có lẽ anh thật sự có thời gian, dù sao thì Tưởng Di cũng không ở đây mà đang đi lưu diễn.

Nhưng Lê Thiển sẽ không tin anh sẽ dành thời gian cho cô, cô chưa bao giờ dám mơ tưởng.

Và đêm đó, cô trằn trọc suy nghĩ, làm thế nào để Cố Đình Sâm tin rằng cô thật sự muốn ly hôn, chứ không phải đang giận dỗi hay ghen tuông.

Má Trương thấy đèn phòng cô vẫn sáng, không nhịn được bèn gõ cửa thăm dò.

"Bà chủ, muộn thế này rồi sao bà còn chưa ngủ, có muốn tôi chuẩn bị cho bà chút đồ ăn khuya không?"

"Không cần đâu má Trương, má nghỉ ngơi sớm đi, con ngủ ngay đây."

"Được rồi, vậy bà chủ cũng nghỉ sớm nhé."

"Vâng, má Trương ngủ ngon."

Thức trắng cả đêm, hôm sau Lê Thiển dậy khá muộn, mãi cho đến khi có tiếng gõ cửa phòng.

"Bà chủ, bà dậy chưa ạ? Trợ lý Lâm đến rồi, nói là muốn đón bà ra biển."

Lê Thiển ngồi ngẩn người trên giường, mãi đến khi giọng má Trương vang lên lần nữa cô mới đáp lại.

Cô rửa mặt nhanh nhất có thể, ngay cả trang điểm cũng không. Thói quen từ trước đến nay của cô vẫn luôn là để mặt mộc.

Không phải vì cô quá tự tin vào gương mặt của mình, mà là vì Cố Đình Sâm đã từng nói anh thích dáng vẻ mộc mạc, sạch sẽ của cô, không giống những người phụ nữ bên ngoài trang điểm tinh xảo như đeo một lớp mặt nạ, anh không thích.

Vì vậy, từ đó về sau cô chưa bao giờ trang điểm, ngay cả trang điểm nhẹ cũng không.

Cô nhìn mình trong gương, ánh mắt chợt lóe lên. Lần cuối cùng cô trang điểm là vào ngày họ đăng ký kết hôn.

Cô bất ngờ đi đến bàn trang điểm, nhìn những món mỹ phẩm đã lâu không chạm tới, chậm rãi cầm lên một cây chì kẻ mày.

Lâm Bình ở dưới lầu đợi gần một tiếng đồng hồ, lâu đến mức anh ta cũng nhận được điện thoại của Cố Đình Sâm.

"Cố tổng, vâng, bà chủ vẫn chưa xuống."

Lâm Bình liếc nhìn má Trương rồi đưa điện thoại cho bà.

Má Trương có chút thấp thỏm:

"Cố tổng ạ?"

"Vâng, tối qua bà chủ ngủ rất muộn. . ."

Lâm Bình nhận lại điện thoại, nghe thấy giọng điệu có phần không vui ban đầu ở đầu dây bên kia đã hoàn toàn thay đổi.

"Có lẽ tối qua cô ấy phấn khích quá không ngủ được, đừng giục."

Lâm Bình:

". . ."

Anh ta đang định nói gì đó thì trên lầu có tiếng động. Lâm Bình ngẩng đầu lên, ngay lập tức sững sờ.

Giờ phút này, anh ta rất muốn hỏi ngược lại vào điện thoại một câu: Cố tổng, ngài chắc chứ?

Tại sao Lâm Bình lại cảm thấy bà chủ hôm nay rất khác lạ, hoàn toàn rạng rỡ, xinh đẹp lộng lẫy, khiến người ta không thể rời mắt. Đây mà là bộ dạng của người không ngủ ngon sao?

Dù sao thì anh ta cũng không tin!

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play