Lê Thiển vào phòng vệ sinh dặm lại son, nghĩ đến nụ hôn nồng cháy trong xe ban nãy, cô bất giác cắn môi.

Rốt cuộc anh ta có ý gì?

Đơn ly hôn rõ ràng đã chuẩn bị xong, vậy mà vẫn còn mập mờ với cô.

Anh ta thật sự chưa từng xem cô ra gì đúng không?

"Này, hai hôm trước tớ đến Hải Thành xem Tưởng Di biểu diễn, cô ấy xinh đẹp thật, nhảy cũng đẹp nữa."

"Nhắc mới nhớ, dạo trước tớ lướt mạng thấy có bình luận bảo bạn trai của Tưởng Di là người ở cảng Hồng Kông chúng ta đấy."

"Người ở cảng chúng ta á? Ai vậy? Sao tớ không biết nhỉ?"

"Có cư dân mạng nói bạn trai của Tưởng Di rất giống ông chủ công ty họ, Cố Đình Sâm ấy, cậu biết không?"

"Tổng giám đốc Cố thị á? Thật không vậy?"

"Thấy có người nói thế, chẳng biết thật giả thế nào."

"Trên đời này làm gì có bức tường nào mà không lọt gió. Oa, đúng là trai tài gái sắc, cảm giác xứng đôi thật."

"Tớ cũng thấy vậy. . ."

Lê Thiển cúi mắt nhìn bồn rửa, mãi đến khi hai người kia rời khỏi phòng vệ sinh, cô mới từ từ ngẩng đầu lên.

Cô nhắm mắt lại lắc đầu, không muốn nghĩ đến những chuyện này nữa.

Cô tìm nhân viên phục vụ hỏi số phòng rồi đi theo sự chỉ dẫn vào trong.

Lê Thiển không ngờ trong phòng lại đông người đến vậy, cả nam lẫn nữ chắc cũng phải hơn chục người.

Cô nhanh chóng xác định được mục tiêu của hôm nay rồi bước tới.

"Chào Vương tổng, tôi là Lê Thiển, thư ký của Lê tổng."

Vương Hạo nhìn thấy Lê Thiển thì sững người vài giây, sau đó liền cười nói:

"Thư ký Lê đây là em gái của Lê tổng sao?"

"Phải."

Vương Hạo cứ thế nhìn cô chăm chú, trong ánh mắt ngoài ý cười còn có cả sự hứng thú.

Lê Thiển không ngốc, đương nhiên nhận ra điều đó, nhưng gã đã biết thân phận của cô thì chắc cũng không dám làm gì quá trớn.

Có những chuyện, những hoàn cảnh mà sớm muộn gì cô cũng phải đối mặt và thích nghi.

Lê Thiển muốn giải quyết xong việc rồi đi ngay nên vào thẳng vấn đề:

"Vương tổng, đây là hợp đồng mà ngài cần ký gia hạn với công ty chúng tôi."

Vương Hạo nhận lấy hợp đồng, tiện tay đặt sang một bên rồi cười với cô.

"Hợp đồng không vội, thư ký Lê ăn cơm chưa? Nếu chưa thì ngồi xuống ăn chút gì với chúng tôi đi?"

Nói rồi, Vương Hạo liếc mắt ra hiệu cho một người, cô gái bên cạnh lập tức đứng dậy nhường chỗ, còn nửa ép nửa mời ấn Lê Thiển ngồi xuống.

"Mời ngồi, cô Lê."

Những người có mặt ở đây đều nhìn ra ý đồ của Vương Hạo đối với Lê Thiển, thậm chí có kẻ còn chuốc rượu cô để lấy lòng gã.

Chỉ cần chuốc say được thì nhiều chuyện sẽ thành.

"Thư ký xinh đẹp à, bàn chuyện làm ăn sao có thể không uống rượu được chứ, nào nào, cô cạn ly này trước đi."

Lê Thiển không biết uống rượu, cũng chưa từng uống bao giờ, từ trước đến nay cô luôn được bảo vệ rất kỹ.

Cô nhìn ly rượu bị ép vào tay nhưng không từ chối hay nói rằng mình không uống được.

Cô biết những lời như vậy sau này cũng chẳng ngăn được ai.

Thế là cô quay sang nhìn Vương Hạo:

"Vương tổng, có phải tôi uống hết ly rượu này thì ngài sẽ ký không?"

Vương Hạo từng trải tình trường, thừa sức nhìn ra sự ngây thơ của Lê Thiển, cũng đoán được cô có lẽ không biết uống rượu.

Lê gia à, nếu là trước kia thì gã thật sự không dám trắng trợn như vậy, nhưng Lê thị bây giờ đã kém xa Vương gia.

"Vậy thì phải xem thành ý của thư ký Lê rồi."

Nói xong, người bên cạnh lại lấy thêm hai ly rượu nữa rót đầy.

Lê Thiển có chút bất an nhìn ba ly rượu, cô không biết uống xong mình sẽ ra sao.

Một tay cô đút vào túi mò lấy điện thoại, tay kia giơ ly rượu lên.

"Được, tôi kính Vương tổng."

Vương Hạo lập tức phá lên cười:

"Tốt, không hổ là tiểu thư của Lê gia, có gan dạ."

Lê Thiển uống rất chậm, rượu vừa nồng vừa gắt, cô mới uống một ngụm mắt đã đỏ hoe.

Rõ ràng là không biết uống, Vương Hạo cũng hiếm khi thương hương tiếc ngọc, đứng dậy vỗ nhẹ vào lưng cô.

"Thư ký Lê cứ uống từ từ, không cần vội."

Lê Thiển cảm nhận được bàn tay gã đang vuốt ve sau lưng mình liền né sang một bên.

Nhân lúc còn tỉnh táo, cô nốc cạn ly rượu trong tay, cố nén vị cay xè chực trào nước mắt rồi nâng ly thứ hai lên.

Rượu chắc sẽ không ngấm nhanh đến vậy.

"Vương tổng, thành ý của tôi đây, ngài có thể ký hợp đồng trước được không?"

Sau khi uống rượu, đôi mắt Lê Thiển long lanh ngấn nước, hai má ửng hồng như hoa đào, lấn át tất cả những người phụ nữ khác trong phòng.

Đám đàn ông có mặt đều nhìn cô chằm chằm, thậm chí có kẻ còn nuốt nước bọt, vẻ thèm thuồng không hề che giấu.

Ánh mắt Vương Hạo cũng nhìn cô không chớp, trong lòng rục rịch, gã chỉ muốn lôi cô sang phòng bên cạnh để "làm việc" ngay lập tức.

"Được, được, tôi ký, cô mau uống đi."

Lê Thiển tận mắt thấy gã ký vào hợp đồng, cô cầm lấy nhét vào túi rồi mới thở phào nhẹ nhõm.

Thật ra lúc này đầu cô hơi choáng, nên cô không dám chần chừ nữa, liên tiếp nốc cạn hai ly rượu mạnh.

Cô cố nén cơn buồn nôn, khàn giọng nói:

"Rượu tôi đã uống xong, xin phép không làm phiền các vị nữa."

Nói xong, cô định quay người rời đi thì bị Vương Hạo nắm chặt cổ tay.

"Lê tiểu thư, đừng đi vội. . ."

"Buông tôi ra!"

Vương Hạo ghé sát lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn quyến rũ của cô, yết hầu không ngừng chuyển động.

"Còn giả vờ trong sáng cái gì, tưởng Lê gia vẫn còn như xưa à? Lê tiểu thư, chỉ cần cô phục vụ tôi cho tốt, tôi nhất định. . ."

"Chát!"

Lê Thiển giơ tay tát cho gã một bạt tai.

"Ồ, Vương tổng, hóa ra là một quả ớt nhỏ, ha ha ha, đủ vị đấy!"

Vương Hạo sa sầm mặt mày, theo bản năng định đánh trả, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp kia lại không nỡ ra tay. Gã bèn túm tóc cô giật mạnh một cái.

"Mẹ kiếp, con đĩ chết tiệt, tao cho mày mặt mũi rồi phải không? Dám đánh cả ông, xem ông xử lý mày thế nào!"

Nói rồi, gã ấn thẳng cô xuống ghế, ý đồ quá rõ ràng, gã muốn làm chuyện đó ngay trước mặt mọi người.

Lập tức, trong phòng vang lên những tiếng reo hò, cổ vũ.

"Không, anh buông tôi ra, tôi sẽ báo cảnh sát, buông ra!"

Lúc này Lê Thiển đã ngấm rượu, sức lực chẳng còn bao nhiêu, nhìn thứ gì cũng thấy hai ba bóng.

Ngay khoảnh khắc cổ áo bị xé toạc, cô cắn mạnh vào cổ tay gã đàn ông.

"Á!"

Lê Thiển dùng hết sức bình sinh đẩy gã ra, lảo đảo chạy ra ngoài.

Nhưng vì mất thăng bằng, bắp chân cô va vào ghế, cả người choáng váng không đứng vững nổi.

"Mẹ kiếp, con đĩ thối, mời rượu không uống lại muốn uống rượu phạt, lột sạch nó cho tao!"

"Vâng, Vương tổng!"

Đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy ra, có người bước vào.

Vương Hạo thấy Nghiêm Cảnh Tu liền nở một nụ cười nịnh nọt.

"Nghiêm tổng? Ngọn gió nào đưa anh tới đây vậy?"

Nghiêm Cảnh Tu nhìn thấy Lê Thiển đang chật vật dưới đất thì nhíu mày:

"Anh động vào cô ấy à?"

Vương Hạo nghe vậy thì trong lòng kinh hãi, những người ở đây chẳng ai là kẻ ngốc, chỉ một câu đã nghe ra có chuyện không ổn.

"Nghiêm tổng, chuyện này. . . lẽ nào Lê tiểu thư là. . . người phụ nữ của anh?"

"Không phải."

Nghiêm Cảnh Tu trả lời dứt khoát.

Mọi người vừa định thở phào thì Nghiêm Cảnh Tu mới chậm rãi nói tiếp.

"Nhưng người đàn ông của cô ấy, anh không trêu vào nổi đâu."

Cả đám người: ". . ." Có ý gì?

Nghiêm Cảnh Tu ngồi xổm xuống, đỡ vai Lê Thiển dậy, nhìn dáng vẻ của cô là biết đã bị chuốc say.

"Lê Thiển, cô ổn không?"

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play