Lê Thiển không thể xác định lời anh nói có thật hay không, nhưng trong lòng cảm thấy anh không phải là người nhàm chán như vậy.

Thế là cô đưa tay sửa sang lại mái tóc.

"Trả kẹp cho tôi."

"Cứ để vậy đi, tôi thích."

Lê Thiển im lặng một lát rồi quay đầu nhìn anh:

"Nhưng như vậy không tiện, trả kẹp cho tôi."

Cố Đình Sâm buồn cười nhìn cô:

"Bây giờ ngoài việc cãi lại tôi ra, cô còn biết làm gì khác không?"

Lê Thiển dừng lại một chút, bình tĩnh nói:

"Anh cũng có thể chọn không nghe."

Không gặp mặt là được rồi.

Cố Đình Sâm cười khẽ, hạ cửa sổ xe xuống rồi ném thẳng chiếc kẹp vào bụi cây ven đường.

"Được, tôi không nghe."

Lê Thiển trợn tròn mắt, cơn tức giận bùng lên.

"Cố Đình Sâm anh làm gì vậy? Đó là đồ của tôi, anh dựa vào đâu mà ném nó đi?"

Cố Đình Sâm lại kéo cửa sổ xe lên, chậm rãi nói:

"Bây giờ không chỉ cãi lại, mà còn dám quát tôi nữa à?"

Lê Thiển siết chặt tay:

"Là anh ném đồ của tôi trước."

"Không phải cô không cho tôi nghe cô nói sao, tức giận làm gì?"

"Anh!"

Lê Thiển tức đến mức không nói nên lời, ánh mắt cũng trở nên sinh động hơn. Cuối cùng, cô tức giận quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lấy ra một sợi dây thun từ trong túi rồi buộc tóc thành một kiểu đuôi ngựa thấp.

Cố Đình Sâm cứ thế lặng lẽ quan sát từng hành động của cô, trước đây anh không hề để ý.

Bây giờ, anh càng nhìn càng thấy có cảm giác.

Dù sao thì từ lần ở bệnh viện đến nay, đã nhiều ngày họ không. . .

Đặc biệt là khi nhìn vào chiếc cổ thon dài, trắng nõn của cô, cảm giác lần đó tuyệt vời đến mức nào, anh là người rõ nhất.

Cố Đình Sâm khẽ mím môi, bình thản dời tầm mắt đi, ngả người ra ghế nhắm mắt lại.

Trong lúc đó, Lê Thiển liếc nhìn anh một cái nhưng không nói gì, nhưng khi cô thu ánh mắt lại thì nhìn thấy tập tài liệu có hai chữ "Ly hôn" .

Tim cô chợt đập mạnh, theo bản năng nhìn về phía Cố Đình Sâm.

Cô không khỏi siết chặt tay, thỏa thuận ly hôn?

Vậy là anh đến để đưa cho cô bản thỏa thuận ly hôn?

Anh đã đồng ý?

Ánh mắt cô quá chăm chú, Cố Đình Sâm mở mắt ra đã thấy cô nhìn chằm chằm vào một chỗ.

Anh liếc nhìn rồi cười khẩy:

"Nóng lòng đến vậy sao?"

Ánh mắt Lê Thiển khẽ lay động, cô nhìn vào mặt anh.

"Hôm nay anh đến để đưa đơn ly hôn cho tôi?"

Cố Đình Sâm không nói gì, bởi vì anh đúng là có ý định này, nhưng lúc này sắc mặt anh không hề dễ coi, có chút u ám.

Lê Thiển im lặng vài giây rồi lại chủ động hỏi:

"Bây giờ tôi xem được không?"

Nói rồi, cô định đưa tay ra lấy bản thỏa thuận đang đặt bên cạnh anh.

Ngay khi sắp chạm tới, cổ tay cô đã bị anh giữ chặt.

Lê Thiển sững người, lập tức ngẩng đầu nhìn anh.

Cố Đình Sâm cúi xuống nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm:

"Cô vội vã muốn ly hôn với tôi như vậy, không lẽ đã tìm được người khác rồi?"

"Tất nhiên là không, tôi chỉ muốn. . ."

"Muốn xem cái gì? Không phải muốn ra đi tay trắng sao?"

Đúng vậy, chính cô đã chủ động đề nghị ra đi tay trắng, vậy thì nội dung bản thỏa thuận còn có gì để xem nữa?

Lê Thiển đang định rút tay về thì bị anh kéo mạnh một cái, cả người cô ngã vào lòng anh.

"Anh. . ."

Cố Đình Sâm nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn xuống, hoàn toàn không cho cô cơ hội nói chuyện.

"Ưm. . . không!"

Lê Thiển kịp phản ứng, bắt đầu giãy giụa thì bị anh ôm eo bế lên đùi.

Về sức lực, Lê Thiển hoàn toàn không phải là đối thủ, cô chỉ có thể cố gắng phòng thủ.

Cố Đình Sâm như cười khẽ một tiếng, anh véo mạnh vào eo cô một cái.

"A. . ."

Nhất thời sơ hở, thành trì hoàn toàn bị chiếm lĩnh.

Cơ thể Lê Thiển đã quá quen thuộc với sự đụng chạm của anh, phản ứng sinh lý thực sự không phải thứ mà tâm lý hay não bộ có thể kiểm soát được.

Sự giãy giụa của cô dần yếu đi.

Cuối cùng, cô bất lực gục cằm lên vai anh, thở hổn hển.

Ánh mắt Cố Đình Sâm u ám, lòng bàn tay anh vuốt ve sau gáy cô, giọng nói khàn đặc ẩn chứa một dục vọng không thể che giấu.

"Thế này mà còn muốn rời khỏi tôi?"

Lê Thiển cắn môi, muốn thoát khỏi vòng tay anh.

"Phản ứng của cơ thể không có nghĩa là tinh thần của tôi cũng bị anh kiểm soát. Cố tổng là người trưởng thành, chẳng lẽ không hiểu điều này sao?"

Cố Đình Sâm dừng lại một chút, cười như không cười lặp lại một câu.

"Cố tổng?"

Lê Thiển không đáp lại.

"Chậc, lúc này cô gọi tôi là Cố tổng lại có một hương vị khác đấy. Gọi thêm một tiếng nữa tôi nghe xem."

Lê Thiển bị thái độ phóng đãng, ngang ngược này của anh làm cho tức giận.

"Cố Đình Sâm anh buông tôi ra, bây giờ chúng ta là vợ chồng sắp ly hôn rồi!"

"Ừ, nhưng vẫn chưa ly hôn mà? Em không nên làm tròn nghĩa vụ của một người vợ sao?"

Dứt lời, nụ hôn của Cố Đình Sâm cuối cùng cũng như ý nguyện rơi xuống cổ và vai cô.

Lê Thiển thẹn quá hóa giận:

"Nếu muốn thì anh có thể đi tìm người khác!"

Một câu nói khiến Cố Đình Sâm dừng lại, anh mạnh mẽ xoay cằm cô lại, nhìn chằm chằm vào gương mặt ửng hồng vì nụ hôn của mình.

"Cô bảo tôi đi tìm người khác?"

Lê Thiển mím chặt môi không nói, nhưng ánh mắt quật cường đã nói lên tất cả.

Cố Đình Sâm tức giận đến bật cười, anh cười lạnh nói:

"Cô muốn tôi đi tìm ai?"

Ánh mắt Lê Thiển lóe lên, cô nhếch môi châm chọc.

"Là tôi nói sai rồi. E rằng trong lòng Cố tổng, ngoài cô Tưởng ra, những người phụ nữ bên ngoài kia đều không xứng. Vậy thì anh đi tìm cô Tưởng đi, tôi nghĩ cô ấy rất sẵn lòng."

Gương mặt Cố Đình Sâm hơi lạnh đi, anh nhìn chằm chằm đôi môi đỏ mọng đang mấp máy của cô, hít hà hương thơm trên người cô, cơn tức giận trong lòng không hiểu sao lại tan biến.

"Sao trước đây tôi không biết cô còn có một mặt sắc sảo như vậy?"

Lê Thiển nhìn thẳng vào mắt anh:

"Đó là vì anh chưa bao giờ thực sự hiểu tôi. Lê Thiển mà anh biết chỉ là một bà Cố hoàn hảo trong mắt anh, chứ không phải là tôi!"

Ánh mắt Cố Đình Sâm sâu thẳm nhìn cô:

"Nói hay lắm, đúng là tôi đã nhìn lầm."

Những người phụ nữ yêu anh nhiều vô kể, luôn trắng trợn và đầy tham vọng.

Nhưng ở Lê Thiển, anh hoàn toàn không thấy điều đó, thậm chí không nhận ra được tình cảm trước đây của cô dành cho anh lại sâu đậm đến vậy.

"Vậy nên bây giờ tôi đã không còn phù hợp với tiêu chuẩn bà Cố trong lòng anh nữa."

Cố Đình Sâm nhìn chằm chằm vào môi cô:

"Cái miệng này của cô bây giờ chỉ thích hợp để hôn, không thích hợp để nói chuyện."

Lê Thiển lập tức mím chặt môi, cảnh giác nhìn anh.

Đúng lúc này, Lâm Bình cũng đã dừng xe lại, giọng anh ta cố tình nói lớn hơn.

"Cố tổng, bà chủ, đến nơi rồi ạ."

"Thả tôi xuống, tôi có việc cần làm."

Cố Đình Sâm nhìn cô thật sâu rồi buông tay.

Lê Thiển lại muốn nhân cơ hội lấy đi bản thỏa thuận ly hôn.

Thấy vậy, Cố Đình Sâm sa sầm mặt mày, nhưng cũng không ngăn cản cô.

"Bây giờ trong mắt cô chỉ có thứ này thôi phải không?"

Môi Lê Thiển có chút tê dại, không cần nghĩ cũng biết son môi chắc chắn đã lem hết. Cô lập tức đáp trả.

"Nếu không thì trong mắt tôi chẳng lẽ nên có anh?"

Sắc mặt Cố Đình Sâm càng đen hơn. Lê Thiển một tay đã đẩy cửa xe, lại châm biếm thêm một câu.

"Nhưng bây giờ nhìn anh, tôi chỉ thấy nhức mắt!"

Nói xong, cô đóng sầm cửa xe, một tay cầm bản thỏa thuận ly hôn nhanh chóng xuống xe.

Ở phía trước, Lâm Bình nghe rõ mồn một, anh ta thậm chí còn không dám nhìn ra sau.

"Cố tổng, tiếp theo chúng ta đi đâu ạ?"

Cố Đình Sâm híp mắt nhìn chằm chằm bóng lưng Lê Thiển rời đi. Thỉnh thoảng có những người qua lại đều quay đầu nhìn cô, đủ thấy cô đi trên đường thu hút sự chú ý đến mức nào.

Vậy những người khác thì sao?

Liệu có kẻ nào đang lén lút thèm muốn cô trong lúc anh không biết không?

---

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play