Ngày hôm sau, tại văn phòng tổng giám đốc Cố thị.

"Cố tổng, ngài xem như vậy có được không?"

Cố Đình Sâm nhận lấy bản thỏa thuận ly hôn, liếc qua một lượt. Rõ ràng trước mắt là giấy trắng mực đen, nhưng trong đầu anh lại hiện lên đôi mắt ửng đỏ, ngấn nước, đầy van xin của Lê Thiển.

Luật sư Tần thấy anh nhìn chằm chằm vào bản thỏa thuận mà không nói gì, tưởng rằng bản nháp của mình không làm anh hài lòng.

"Cố tổng?"

Ánh mắt Cố Đình Sâm lóe lên, anh ném bản thỏa thuận lên bàn trà, thản nhiên nói.

"Căn biệt thự ở Lao sơn chuyển sang tên cô ấy, ngoài ra, sửa năm mươi triệu thành một trăm triệu, tất cả đồ đạc trong biệt thự cũng thuộc về cô ấy. Còn nữa, khoản đầu tư hàng năm cho Lê thị. . ."

Luật sư Tần chăm chú lắng nghe anh nói:

"Cố tổng, có cần hủy bỏ không ạ?"

Dù sao cũng sắp ly hôn rồi, còn cần thiết phải đầu tư nữa sao?

Cố Đình Sâm nhớ lại nụ cười rạng rỡ đó, anh khẽ cười một tiếng:

"Thêm năm năm nữa, năm năm sau sẽ rút vốn."

Luật sư Tần kinh ngạc nhìn anh một cái, cuối cùng cũng chỉ nói một câu.

"Cố tổng quả thực là người mềm lòng."

Lê thị trong ba năm qua tuy đã hồi phục không ít, nhưng nếu không có Cố thị làm hậu thuẫn, một khi có kẻ gian muốn chen chân vào, rất nhanh cũng sẽ sụp đổ.

Năm năm, đây là sự hỗ trợ vô điều kiện của Cố Đình Sâm dành cho Lê thị.

Xem ra cặp vợ chồng này dù đi đến ly hôn, nhưng vẫn là chia tay trong hòa bình.

Luật sư Tần ngay tại chỗ sửa lại bản thỏa thuận, sau khi in ra mới nói:

"Cố tổng, vậy khi nào tôi sẽ giao bản thỏa thuận này cho bà chủ ạ?"

Cố Đình Sâm vẻ mặt lạnh nhạt, nhếch môi:

"Bà chủ?"

Nghe vậy, luật sư Tần vội vàng ý tứ sửa lại:

"Là cô Lê ạ."

Cố Đình Sâm đột nhiên liếc mắt nhìn ông ta, không nóng không lạnh, không để lộ cảm xúc.

Luật sư Tần:

". . ."

Chuyện gì thế này, đàn ông ly hôn đều khó lường như vậy sao? Ông ta đã nói gì sai à?

Đúng lúc này Lâm Bình đẩy cửa bước vào, luật sư Tần nhìn thấy anh ta liền nháy mắt ra hiệu.

Lâm Bình nhìn thấy ông ta, trong lòng đã hiểu rõ, xem ra Cố tổng đã quyết định rồi.

Có chút bất ngờ, nhưng cũng nằm trong dự đoán.

"Cố tổng, mười phút nữa có một cuộc họp."

Luật sư Tần vừa nghe liền vội nói:

"Cố tổng, vậy tôi xin phép. . ."

"Dời đi."

Cả hai:

"? ? ?"

Cố Đình Sâm đứng dậy khỏi sofa, đưa tay về phía luật sư Tần.

Luật sư Tần lập tức hiểu ý, đưa bản thỏa thuận qua.

"Đến Lê thị một chuyến trước."

Luật sư Tần níu lấy Lâm Bình, không nhịn được mà nhỏ giọng hỏi:

"Rốt cuộc là chuyện gì thế? Cậu có biết nội tình gì không?"

Lâm Bình nhún vai:

"Nếu tôi nói tôi cũng không biết, anh có tin không?"

"Không nói thì thôi, keo kiệt."

Lâm Bình: ". . ." Anh ta thực sự không hiểu được nước đi này của Cố tổng!

Chỉ là trên đường đến Lê thị, Lâm Bình lại không nhịn được mà lắm mồm hỏi một câu.

"Cố tổng, ngài thực sự đã nghĩ kỹ chuyện ly hôn với bà chủ rồi ạ?"

Cố Đình Sâm không chút biểu cảm nhìn vào chiếc máy tính bảng trong tay, toàn là thông tin về cổ phiếu.

"Là cô ta nhất quyết muốn ly hôn."

Lâm Bình:

". . ."

Sao anh ta lại mơ hồ nghe ra một chút oán trách trong giọng nói nhỉ? Là anh ta nghe nhầm sao?

Lâm Bình quan sát tâm trạng của anh, thăm dò nói một câu.

"Tôi thấy bà chủ thực ra rất tốt."

Lúc này Cố Đình Sâm mới ngước mắt nhìn qua kính chiếu hậu:

"Cậu thấy cô ta tốt?"

Lâm Bình chỉ có thể cắn răng gật đầu:

"Mấy năm nay bà chủ chưa từng làm chuyện gì khiến Cố tổng khó xử hay lo lắng."

Giọng Cố Đình Sâm lành lạnh:

"Vậy là cậu thích cô ta?"

Lâm Bình:

"! ! !"

"Tôi không thích!"

Lâm Bình sợ đến líu cả lưỡi, sao lại thành ra anh ta thích rồi?

"Không thích sao lại nói cô ta tốt? Cô ta tốt ở chỗ nào?"

Lâm Bình lúc này đã hoàn toàn ngơ ngác, thật không ngờ cuộc đối thoại lại đi đến nước này.

Đầu óc anh ta rối tung cả lên.

"Nói xem, cô ta tốt ở chỗ nào?"

Nhưng Cố Đình Sâm dường như rất hứng thú, nhất quyết muốn anh ta nói ra một hai điều.

Lâm Bình: Mẹ ơi cứu con!

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play