Nói cho cùng thì chỉ có nam nhân mới hiểu rõ nam nhân. Minh Ý vừa nhìn Kỷ Bá Tể liền biết, đối phó với hắn thì cứng rắn chẳng có ích gì, chỉ có giả vờ, càng yếu đuối bao nhiêu lại càng tốt bấy nhiêu, hắn chỉ ăn mỗi kiểu đó.
Quả nhiên, trông thấy dáng vẻ này của nàng, hắn lộ ra vài phần áy náy, kéo tay nàng, nhẹ giọng nói: “Lần sau Đại nhân sẽ không như vậy nữa.”
Minh Ý biết thời điểm nào nên dừng, nàng liền ngoan ngoãn dựa vào ngực hắn.
Nếu như nàng có một danh phận, chuyện này còn có thể lấy ra làm giá, đáng tiếc nàng lại không có, nhưng như thế này cũng đã đủ rồi.
Nàng đang định làm nũng thêm vài câu thì Kỷ Bá Tể bỗng hỏi: “Sương phòng này ở tầng hai, sao nàng lại đi lên tầng ba?”
Minh Ý cụp mắt, khẽ rên một tiếng: “Vừa rồi nô đi thay y phục, gã sai vặt dẫn đường nhớ nhầm vị trí, nô lại có chút choáng váng, không nhận ra nên mới đi nhầm đường.”
Hắn nghe vậy thì nhướng mày, song cũng không nói gì. Thấy sắc mặt nàng ửng hồng, hắn liền kéo lỏng phần cổ áo đang buộc chặt nơi ngực nàng, định giúp nàng thoáng mát hơn.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT