Đan Nhĩ khựng lại, liếc thấy đầu ngón tay nàng rỉ ra nguyên lực, lại càng thêm phấn khích: “Bọn họ đều nói ngươi đã thành phế nhân, ta thấy cũng không hẳn là thế, chẳng phải vẫn còn dùng được sao.”
Chỉ là so với trước kia, yếu đi quá nhiều, quá nhiều.
Đan Nhĩ có phần tiếc nuối, song cũng yên tâm hơn, Minh Ý bây giờ căn bản không thể lấy mạng hắn ta.
Thế nên hắn ta nói thẳng: “Đã còn dùng được, vậy thì chúng ta làm một cuộc giao dịch đi, rất đơn giản, ta muốn bản đồ phủ của Kỷ Bá Tể. Đổi lại, ta sẽ không nói với bất cứ ai về thân phận của ngươi.”
Lông mi của Minh Ý khẽ run lên, tiếp đó cong môi cười, nhưng ý cười chẳng hề chạm tới đáy mắt: “Cái gọi là ‘đổi lại’ này của ngươi, e rằng lần sau vẫn có thể đem ra dùng tiếp.”
“Nhưng ít ra như thế còn tốt hơn là việc đại nhân bị Kỷ Bá Tể phát hiện ra thân phận ngay bây giờ, đúng không?”
Minh Ý nghiêng người, nhường lối ngay cửa cho hắn ta: “Ngươi cứ thử xem, nói với Kỷ Bá Tể rằng người đã cùng hắn đồng sàng cộng chẩm bao lâu nay lại chính là đích tử nhà họ Minh, xem thử hắn có tin lời của một kẻ đến từ thành Triều Dương như ngươi hay không.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play