“Phương Minh ấy à, ông ấy ở đây mười mấy năm rồi. Ngày thường không thích ra ngoài cũng không thích nói chuyện. Mặc dù hơi trầm tính, nhưng chúng tôi đều biết ông ấy là người tốt.”
Trên mặt bà lão hiện lên một chút hoài niệm, chậm rãi nói: “Những hàng xóm cũ trên lầu này, con cái đều không ở bên cạnh. Cả tòa nhà chỉ còn lại những ông bà già yếu chúng tôi. Ngày thường gặp khó khăn gì, Phương Minh đều sẽ đến giúp chúng tôi.”
“Lần trước, ông ấy còn giúp chúng tôi đuổi những người bán hàng đa cấp vào. Là một người tốt, tiếc quá, người tốt lại không sống lâu."
“Ông lão Tiền trước đó còn nói muốn giới thiệu đối tượng cho ông ấy. Ai mà ngờ, còn trẻ như vậy mà đi quá đột ngột…”
Lâm Cảnh trên mặt cũng theo đó lộ ra vẻ rất đau buồn. Y tiếp tục hỏi: “Chú Chu, lâu như vậy rồi vẫn một mình sao?”
“Còn không phải sao.”
Nhắc đến chuyện này, bà lão không kìm được mà vỗ đùi, “Phương Minh ấy à, cứng đầu lắm. Chúng tôi giới thiệu đối tượng, ông ấy sống chết không chịu, hỏi lý do gì cũng không nói. Ở nhà chỉ có một mình thì hiu quạnh biết bao. Tôi thì nghĩ, vẫn nên có một người bạn đời… Này, cậu thanh niên, cậu có đối tượng chưa, tôi có đứa cháu gái cũng tầm tuổi cậu, mắt to, da trắng, dáng cao, trông rất xứng đôi với cậu đấy!”
“Không cần đâu bà, cháu có đối tượng rồi.”
“Có rồi à? Thế thì thôi. Đứa cháu gái của bà kén lắm, chỉ thích người đẹp trai. Bà thấy cậu đẹp trai nên mới…”
Lâm Cảnh khẽ cười: “Không sao đâu bà. Chỉ là vừa rồi bà nói gì cơ, nhà ông ấy chưa từng có ai vào sao?”
Bà lão gật đầu, nói: “Đúng vậy. Ông ấy nói là bị bệnh sạch sẽ, không thích người khác vào nhà. Lần trước tầng bảy bị rò rỉ nước làm ngập nhà ông ấy, ông ấy cũng không cho chúng tôi vào giúp. Một mình dọn dẹp mất mấy ngày mới xong. Ôi, đúng là cứng đầu thật.”
“Lần này ông ấy mất, vẫn là ông lão Tiền phát hiện ra. Ngày 6, ông ấy về nhà, mấy ngày không ra cửa. Ông lão Tiền muốn tìm ông ấy nhờ thay bóng đèn, đi gõ cửa không thấy ai mở, mới phát hiện hắn xảy ra chuyện.”
“Ôi, vì chuyện này, ông lão Tiền đã áy náy mấy ngày liền không ngủ ngon, trong lòng khổ sở lắm.”
Nói đến đây, bà lão lại bắt đầu thở ngắn than dài, luyên thuyên kể một vài chuyện thường ngày của Chu Phương Minh. Cho đến khi bé gái nắm tay bà cất giọng non nớt nói: “Bà ơi, cháu đói rồi.” Bà ấy mới dừng câu chuyện.
“Tuệ Tuệ đói rồi sao? Được được được, chúng ta về nhà ngay.”
Bà lão xoa đầu bé gái, nói với Lâm Cảnh: “Ôi, bà cứ nói chuyện với cháu mãi. Giờ đến giờ cơm rồi, ghé nhà bà ăn nhé?”
Lâm Cảnh lắc đầu, ngoan ngoãn từ chối: “Lần khác đi bà, cháu còn có việc ạ.”
Nói xong, y còn vẫy tay với bé gái đang lén nhìn y: “Tuệ Tuệ lần sau gặp nhé.”
Bé gái nghe y nói, lập tức thẹn thùng, chạy ra sau lưng bà lão.
“Được được được, các cháu thanh niên cũng bận rộn quá…”
Bà lão nói rồi dắt bé gái đi.
Lâm Cảnh đứng tại chỗ nhìn theo họ. Khi họ đã vào trong hành lang, y mới ngẩng đầu nhìn chằm chằm lên tầng sáu.
Vẻ mặt y đã trở nên lạnh nhạt, nỗi buồn trong mắt tan biến, trở lại trạng thái bình tĩnh không chút gợn sóng. Y lặng lẽ nhìn chằm chằm vào đó một lúc, cuối cùng không làm gì cả mà rời đi.
Hai ngày còn lại, Lâm Cảnh vẫn luôn ở trong phòng trọ. Ngoài việc chủ nhà không chờ hết thời gian thuê trọ đã vội vàng đưa người đến xem phòng, thì không có bất kỳ ai làm phiền y.
Mỗi ngày, y dành rất nhiều thời gian để chú ý đến cống thoát nước dưới lầu. Y thấy một vài người giấu mình trong đám đông, những người có mùi đặc biệt.
Mùi của những người đó rất giống với những người bị y ảnh hưởng mà “biến chất”, nhưng lại có chút khác biệt. Nếu phải miêu tả cụ thể thì đại khái là tuy ngửi có vẻ miễn cưỡng ăn được, nhưng ăn vào chắc chắn không thể nuốt nổi.
Lâm Cảnh phát hiện họ đang rà soát những sinh vật kỳ quái trong khu vực này, đặc biệt là ở cống thoát nước.
Họ có một vài năng lực. Con quái vật bùn đen trong cống thoát nước vì hành động của họ mà trở nên ngoan ngoãn hơn, nó lẩn sâu vào bên trong, khiến cho miệng cống thoát nước trước đó đã được nó dọn sạch lại một lần nữa bị rác thải lấp đầy.
Đến ngày thứ ba, y vẫn chưa nhận được điện thoại của Quách Minh, nhưng lại nhận được tin nhắn từ cô sinh viên trước đây đã mời y làm mẫu.
Cô bé đó rất lễ phép hỏi y liệu ngày mai có rảnh vào buổi chiều không, các bạn ấy muốn mời y đến làm mẫu vẽ trong ba giờ.
Nhìn cô bé kia với biểu tượng “đầu mèo”, và biểu cảm “mong đợi xoa xoa tay”, ngay cả Lâm Cảnh cũng gõ chữ đáng yêu hơn.
【 Lâm Cảnh: Không thành vấn đề, ngày mai tôi có rảnh. 】
【 Thần Tài: Tốt quá rồi! Ngao ngao ngao! Vui sướng nhảy múa xoay vòng.JPG 】
Thần Tài là biệt danh mà Lâm Cảnh đặt cho cô bé đó. Với giá 600 tệ một giờ, không phải là Thần Tài thì còn là gì nữa?
Cái biểu tượng mà cô bé gửi đến cũng khiến Lâm Cảnh bật cười. Biểu tượng đó là một chú chó con béo mập, vui vẻ đứng trên hai chân sau ngắn ngủn xoay hai vòng trên sàn nhà, rồi “bộp” một tiếng ngã ra sàn. Lớp thịt mềm mại trên người còn rung rung vài cái.
Quá đáng yêu.
Lâm Cảnh không kìm được, thêm cái biểu tượng đó vào bộ sưu tập, rồi mới tiếp tục gõ chữ.
【 Lâm Cảnh: Tôi có cần chuẩn bị gì trước không? 】
Đầu dây bên kia trả lời ngay lập tức.
【 Thần Tài: Anh đến thôi là được rồi!! Tất cả mọi thứ tụi em đã chuẩn bị sẵn hết cho anh rồi!!! 】
【 Lâm Cảnh:… Đồ vật? 】
【 Thần Tài: Chính là quần áo đẹp, trang sức linh tinh đó! Đảm bảo làm anh đẹp trai. 】
Đẹp? Đẹp trai?
Lâm Cảnh kìm nén khao khát châm chọc, lại lần nữa thầm niệm trong lòng: 600 tệ một giờ, 600 tệ một giờ…
【 Lâm Cảnh: Được rồi, ngày mai tôi sẽ đến đúng giờ. 2 giờ chiều, cổng Tây học viện mỹ thuật phải không? 】
【 Thần Tài: Mong đợi xoa xoa tay.JPG, vâng vâng, đến lúc đó tụi em sẽ ra đón anh. 】
【 Lâm Cảnh: OK. 】
(AJ: quên k nói là tui kbt tiểu Lâm nhiêu tuổi đâu nha, cũng không biết là đã học đại học chưa, nên tui nghĩ là thôi thì ra trường rồi nên gọi thế nha)
Mặc dù người ta nói không cần chuẩn bị gì, nhưng tối hôm đó, Lâm Cảnh vẫn tắm rửa sạch sẽ, tiện thể sửa sang lại dung mạo.
Y đối diện với gương, tỉa tót mái tóc một chút, sau đó sờ sờ chiếc cằm nhẵn nhụi của mình. Về cơ bản không thấy dấu vết của râu.
Bởi vì không biết từ khi nào, cơ thể y dường như bị “đóng băng”, sự phát triển của lông tóc và móng tay trở nên vô cùng chậm chạp.
Lâm Cảnh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt mình trong gương. Làn da hoàn hảo, tinh tế, bóng loáng dưới ánh đèn tựa như sứ trắng. Trên đó là một đôi mắt sáng long lanh, lông mi dày và dài.
Đôi môi y đầy đặn, giống như một vệt son chưa được tán đều. Nếu đến gần một chút, dường như có thể ngửi thấy mùi hương ngọt ngào, khiến y trông thật quyến rũ, như thể y nên bị khát khao.
“Hừ!”
Lâm Cảnh đột nhiên hừ lạnh một tiếng, sau đó trực tiếp đưa tay kéo tấm vải che mặt xuống, xoay người rời đi.
Vẻ ngoài này, cùng với cơ thể kỳ quái này, luôn khiến y cảm thấy mình bị một thứ gì đó chọn trúng, được nuôi dưỡng một cách tinh xảo… Điều này khiến y cảm thấy phẫn nộ vì bị xúc phạm.
(AJ: luật sư a lí có mặt!)
__________________
Đêm đó, y ngủ một mạch không mộng mị.
Khi tỉnh dậy vào trưa hôm sau, Lâm Cảnh đã bình tĩnh hơn rất nhiều. Y lấy hai cái bánh mì ăn trưa, ăn xong thì bắt đầu thay quần áo.
Hôm nay, y mặc bộ đồ có phần trang trọng hơn thường ngày. Chiếc áo sơ mi trắng cùng quần âu màu đen khiến y trông trẻ ra vài tuổi. Khi ra cửa, y tùy tiện vuốt lại mái tóc hai cái, lập tức biến thành một cậu sinh viên tràn đầy sức sống.
Khi đi qua dưới lầu, y thấy Kim Diễn và đồng đội của anh ta, cùng với người của Tòa thị chính đang vây quanh cống thoát nước nói gì đó. Nhưng Lâm Cảnh không hề thay đổi sắc mặt, đi thẳng qua sau lưng họ.
Kim Diễn dường như cảm nhận được điều gì đó, nhanh chóng quay đầu lại. Đồng đội bên cạnh nhỏ giọng hỏi: “Đội trưởng, sao vậy?”
“Nơi này không ổn.”
Kim Diễn cau mày, mắt không ngừng quét qua đám đông xung quanh, nhưng lại không phát hiện ra gì.
“Bảo mọi người chú ý, có thể có dị chủng cấp cao ở đây.”
“Rõ!”
Học viện mỹ thuật nằm trong làng đại học, là nơi Lâm Cảnh vô cùng quen thuộc. Khi y đi qua con phố thương mại bên ngoài học viện, không ít người đều quay đầu lại nhìn y.
Có người định tiến lại gần, Lâm Cảnh chỉ lạnh nhạt liếc một cái, những người đó liền rất biết điều mà rời đi.
Đến điểm hẹn, y nhìn thấy một đám đông đang đứng trước cổng trường, chậm rãi dừng bước.
Nhóm người đó vốn dĩ đang tụm lại với nhau cười nói rôm rả, nhưng khi thấy y đến thì đều trở nên im lặng.
Hai bên bắt đầu một cuộc đối mặt “dài lâu”.
Lâm Cảnh không chắc mình có nhận lầm người không, dù sao thì chuyện đi đón người, có cần nhiều người đến vậy không? Nhưng cô gái đứng đầu nhóm người kia trông lại có chút quen mắt.
Còn nhóm người bên kia thì chủ yếu bị Lâm Cảnh làm cho kinh ngạc. Từ Lanh Canh là người đầu tiên phát ra một tiếng hét, rồi chạy ngay về phía Lâm Cảnh, nâng mặt lên trước mặt y tỏ vẻ si mê. Đôi mắt đều biến thành mắt lấp lánh.
“Anh Lâm, hôm nay anh đẹp trai quá, còn đẹp hơn lần trước. Một vẻ đẹp tỏa sáng, ngao, nghĩ đến việc em sắp được miêu tả anh, em thấy thật kích động!”
Các bạn học của cô cũng chạy lại, đồng thời thể hiện sự nhiệt tình to lớn đối với y.
“Lanh Canh! Đây là người mẫu mà cậu tìm sao! Anh ấy thật sự quá tuyệt vời! Dáng người này, khí chất này, cậu đào ở đâu ra vậy?”
“Chậc, bắt đầu đi, mau bắt đầu đi, tôi đã không chờ nổi nữa!”
“…”
Lâm Cảnh chưa kịp nói gì đã bị vây quanh và đi vào trong trường. Từ Lanh Canh, với tư cách là người liên hệ, luôn chiếm giữ vị trí bên phải y.
Từ Lanh Canh chỉ vào một cái hồ lớn, giới thiệu với y: “Đây là hồ Lục Nùng của trường bọn em. Trong hồ có thiên nga đen. Hai hôm trước mới nở ra mấy con thiên nga con, đáng yêu lắm. Tiếc là hôm nay chúng ta không chuẩn bị bối cảnh ngoài trời.”
Đứng bên trái y là một tiểu soái ca, trang điểm rất thời thượng. Cậu ta đang cầm một chai nước suối đưa cho y, dịu dàng nói: “Anh đẹp trai, uống nước đi.”
“Cảm ơn, không cần đâu. Tôi không khát. Trường các cậu đẹp thật đấy. Mấy tác phẩm điêu khắc kia là gì thế?”
Lâm Cảnh nhìn những tác phẩm điêu khắc nằm rải rác trên bãi cỏ, cau mày. Nếu y không nhìn nhầm, một vài con chuột to lớn, ghê tởm, xấu xí đang chạy lăng xăng trong bóng râm của những tác phẩm điêu khắc đó.
“Đây là những đề tài luận văn xuất sắc của các anh chị khóa trước. Rất đặc biệt đúng không?” Từ Lanh Canh dường như không nhìn thấy gì, còn giải thích với y.
Lâm Cảnh nhìn những tác phẩm điêu khắc không thể hiểu nổi ý nghĩa ẩn dụ nhưng lại có vẻ đặc biệt cao cấp đó, khó khăn lắm mới khen một câu: “… Ừm, rất có tính nghệ thuật.”
Khi đi qua khu điêu khắc, Lâm Cảnh vẫn không kìm được quay đầu lại nhìn một lần nữa. Y không ngờ rằng những điểm sáng trắng kia lại vô cùng tâm lý mà xuất hiện.
【Tên: Chuột mặt người [1]】
【Tên gọi khác: Thú cưng của ma nữ, quái vật nhỏ khoác da lông】
【Độ ngon: 18 (không thể ăn)】
【Cách dùng: Lột da chuột mặt người, bỏ đầu và nội tạng, sau đó cho phần còn lại vào cối đá hoặc máy ép để nghiền nát, lấy phần huyết tương. Cho thêm dịch nhầy của ốc sên trắng, đun nhỏ lửa trong mười lăm phút, sẽ được một khối đông đặc. Khối này rất dai, nhưng hương vị thì bã, bên trong mãi mãi chứa đầy những mảnh xương nhỏ li ti, mùi tanh cực kỳ nồng.】
【Ghi chú: Chuột mặt người là sinh vật phi tự nhiên đã được cải tạo bằng tà thuật. Vốn dĩ đã khó ăn, vị của nó còn trộn lẫn thêm mùi tanh của ma pháp. Cậu… không phải là muốn ăn chúng đấy chứ? Khoan đã, chúng có cùng &@#%&@% với cậu. Không nên ăn! Nhấn mạnh: Chuột mặt người không nên ăn!】