Lâm Cảnh xoa xoa thái dương, bắt đầu nghi ngờ y có phải đang nằm mơ không, dù sao thứ này vừa nhìn đã thấy rất phi khoa học!

(AJ: cảm giác thèm ăn mấy cái đồ kia cũng khoa học zữ đó hahahahahah)

Y nhắm mắt lại vài giây, rồi mở mắt ra chớp chớp. Quả nhiên, những điểm sáng đó nhanh chóng tan biến, hệt như hình ảnh vừa rồi chỉ là một ảo giác của y.

“Quả nhiên là mơ rồi.”

Lâm Cảnh quay lại giường, kéo chăn trùm kín đầu, giả vờ như một con đà điểu rằng vừa rồi không có gì xảy ra cả.

Trong vô thức, y lại ngủ thiếp đi, và giấc ngủ này rất ngon. Khi y tỉnh lại thì đã là 2 giờ chiều hôm sau.

Lúc này, ánh nắng mặt trời đang chiếu vào cửa sổ của y. Tấm rèm y chọn kỹ là loại cản sáng, nên ánh nắng vàng kim chỉ có thể lọt vào qua khe hẹp giữa hai tấm rèm, tạo thành một vệt sáng dài trên tấm ga trải giường màu xanh lam.

Lâm Cảnh nằm trên giường, nhìn chằm chằm vào những hạt bụi nhỏ li ti trôi nổi trong vệt sáng một lúc lâu, rồi mới ngồi dậy.

Đầu tiên, y nhìn quanh một lượt. Ngoài tiếng ồn ào của người qua lại dưới lầu, không có tiếng động nào khác.

Cảnh vật xung quanh vô cùng bình thường, không có bất kỳ thứ kỳ quái nào, cũng không có những điểm sáng khó hiểu hợp thành lời lẽ để mỉa mai y.

“Tốt lắm.”

Không hiểu sao, tâm trạng Lâm Cảnh đột nhiên tốt hẳn lên.

Y rời khỏi giường, cầm quần áo đi vào phòng tắm giặt giũ, rồi chỉ lát sau đã quay lại với mái tóc ướt sũng và hơi nước trên người.

Một tay y ném quần áo vào máy giặt, tay kia thuần thục nạp tiền điện thoại bằng Wi-Fi nhà bên cạnh, sau đó bắt đầu gọi cho chủ nhà để thương lượng chuyện trả phòng.

“Alo, chủ nhà à? Tôi là Lâm Cảnh, có chuyện muốn nói với anh. Tháng sau tôi sẽ không thuê ở đây nữa.”

Đầu dây bên kia không biết đã nói gì, biểu cảm trên mặt Lâm Cảnh lập tức trở nên lạnh nhạt.

“Tôi đã thông báo trước cho anh rồi. Nếu anh không trả lại tiền cọc, thì tôi chỉ có thể tự lấy lại tiền của mình bằng cách khác.”

Trong điện thoại truyền đến những lời mắng chửi bực bội liên tiếp của người đàn ông. Y cau mày đưa điện thoại ra xa. Vài phút sau, y mới một lần nữa nói vào điện thoại: “Anh hãy suy nghĩ kỹ đi.”

Nói xong, y không thèm nghe thêm gì nữa, trực tiếp cúp máy.

Tâm trạng tốt cũng theo đó mà tan biến.

Lâm Cảnh ném điện thoại lên giường, quay người thay một chiếc áo hoodie mỏng rồi đi ra ngoài.

Đi đến tầng một, y lại đụng mặt chủ nhà. Người đàn ông trung niên béo mập, đầy dầu mỡ đó trừng mắt nhìn y một cái thật dữ tợn, nhưng chưa kịp đến gây phiền phức thì đã bị một người khác gọi đến để gọi món.

Lâm Cảnh cũng chẳng thèm để ý, đi thẳng ra khỏi tiệm.

Hôm qua trời mưa to, nhưng hôm nay thời tiết lại rất đẹp, nắng không gắt cũng không quá chói chang, nhiệt độ vừa phải.

Bên ngoài cũng không ít người. Hầu hết ở đây là những người lao động nhập cư, họ tiết kiệm chi tiêu, phần lớn bận rộn, mệt mỏi và ủ rũ.

Lâm Cảnh cúi đầu đi xuyên qua đám đông, đến trước cống thoát nước nơi đã xảy ra cảnh tượng kỳ lạ hôm qua.

Miệng cống vốn dĩ phải đầy rác thải thì giờ lại trông sạch sẽ, như thể đã bị thứ gì đó quét dọn.

Lâm Cảnh lại ngồi xổm xuống nhìn kỹ.

Bên trong, y có thể nhìn thấy lờ mờ một lớp vật chất sền sệt màu đen đang cuồn cuộn, trông giống như dầu thô mới khai thác, xen lẫn với một ít rác thải của con người chưa được tiêu hóa hoàn toàn.

Đúng lúc y tập trung chú ý, những điểm sáng trắng kia lại xuất hiện trong tầm mắt y.

Chúng dường như trôi nổi từ một không gian khác tới, chậm rãi bay lượn, rồi một lần nữa hợp thành một mũi tên chỉ xuống dưới và mấy hàng chữ.

Lâm Cảnh: “…” Lại nữa à?

【Tên: Quái vật bùn đen】

【Tên gọi khác: Kẻ mang lại sự thối rữa, vật chất quái đàm màu đen】

【Độ ngon: 3 (không thể ăn)】

【Cách dùng: Xin hãy bắt quái vật bùn đen ra khỏi cái hang ổ cực kỳ tanh tưởi của chúng, lột bỏ lớp vỏ sền sệt bên ngoài rồi ăn phần lõi không có hình dạng bên trong. Xin lưu ý! Hương vị của nó giống như cao su đã được ủ trong hố phân mười năm, rồi được nêm nếm bằng gia vị của món dưa muối thúi nhất. Cực kỳ khó ăn!】

【Ghi chú: Nhất định phải ăn sao? Thật sự muốn ăn sao? Cậu đói đến mức sắp chết rồi sao? Thật sự đói sắp chết rồi sao? Được rồi, nếu cậu nhất định phải ăn, xin hãy nhớ đánh răng cẩn thận sau khi ăn xong.】

(AJ: tui để ngoặc cho dễ đọc nha!)

Tôi tại sao phải ăn thứ này chứ!!

Mắt Lâm Cảnh trừng lớn, y không thể tin được nhìn chằm chằm vào mấy dòng nhắc nhở mà chỉ có y thấy.

Y chưa đói đến mức ăn bậy bạ như thế đâu nhé!

Vì hành động đứng nhìn chằm chằm một chỗ của y quá kỳ lạ, nên một vài người đi ngang qua đều cẩn thận tránh xa y. Chỉ có một người phụ nữ mặc đồng phục công nhân môi trường đi tới, cẩn thận hỏi y.

“Đồng chí, cậu làm rơi điện thoại à?”

Lâm Cảnh liếc mắt, quay đầu nhìn qua. Đúng lúc y nói chuyện, những điểm sáng trắng đó lại biến mất trong tầm mắt.

“Không sao ạ, cảm ơn.”

Y đứng lên khỏi mặt đất, tránh ra một bên. Trước khi rời đi, y còn hơi liếc đầu về phía vài người đàn ông trong đám đông.

Cách y hơn mười mét, Kim Diễn đột nhiên cảm thấy mình như bị thứ gì đó quét qua, nhưng khi anh ta tìm kiếm theo ánh mắt đó thì lại không phát hiện ra gì.

Bên cạnh đó, đồng đội của anh ta là Triệu Khải Lâm cũng quay đầu nhìn về phía anh ta. Cả hai đều mặc đồng phục màu xanh nhạt giống hệt những người xung quanh, trên mặt hóa trang đặc biệt nên trông đôi mắt vô hồn, mệt mỏi rã rời, y như những người bình thường ở đây.

Hai người trao đổi thông tin bằng mắt, rồi nhanh chóng.

“Dị chủng cấp cao à?”

“Không chắc, ở đây có quá nhiều thứ. Dị chủng cấp thấp gần như trải rộng khắp khu vực, rất kỳ lạ, tại sao chúng lại tụ tập ở chỗ này?”

“Đi, rút lui trước đã.”

Sau khi tín hiệu bí mật được phát ra, những người khác đang mua cơm hộp, buôn chuyện, đánh bài trên đường đều nhanh chóng rời khỏi đám đông, thoát khỏi khu vực này.

Cùng lúc đó, Lâm Cảnh đã lên tàu điện ngầm tuyến số 3 của thành phố A. Nhiệm vụ chính của y hôm nay là đến thám thính địa điểm căn hộ mà y được thừa kế.

Hôm qua, khi Quách Minh đến tìm, y đã thấy vị trí cụ thể của căn hộ trên bản di chúc.

Căn hộ nằm ở phía bắc thành phố A. Khu chung cư xung quanh căn hộ này đều đã được xây dựng thành những tòa nhà cao tầng hiện đại, bao bọc lấy khu chung cư cũ đó.

Không biết vì lý do gì, khu vực xung quanh đã được khai thác hết, chỉ còn lại khu chung cư cũ này. Tuy nó cũ kỹ nhưng cũng có không ít ưu điểm.

Cảnh quan xanh mát đặc biệt tốt, cây cối sum suê, cây đa mọc rễ lớn thành từng mảng. Giữa khu chung cư còn có một cái ao nhỏ, trong hồ bơi một đàn cá chép cảnh mập mạp, béo chắc.

Lâm Cảnh đi tàu điện ngầm đến bên ngoài khu chung cư. Vì vị trí khá hẻo lánh, y phải đi theo hướng dẫn bên ngoài vài phút mới tìm thấy cổng chính.

Cổng chính của khu chung cư này ẩn mình sau một tiệm tạp hóa. Vì là khu chung cư cũ nên không có bảo vệ, chỉ có một cánh cổng sắt lớn rỉ sét loang lổ. Lâm Cảnh không tốn chút sức lực nào đã đi vào được.

Vừa bước vào bên trong, Lâm Cảnh đã cảm nhận được nhiệt độ thấp hơn bên ngoài, không khí cũng trong lành hơn rất nhiều. Một bên khu chung cư có một vài dụng cụ tập thể dục, có mấy người già đang vừa tập vừa trò chuyện.

Y đi dọc theo con đường, rất nhanh đã tìm thấy tòa nhà số 3. Y đứng dưới lầu đếm lên. Tòa nhà này tổng cộng có bảy tầng, còn căn hộ y sắp thừa kế ở tầng sáu.

Tầng sáu trông có vẻ không hợp với những tầng khác. Cửa sổ của những tầng khác hoặc treo quần áo, hoặc đặt những chậu cây xanh đáng yêu, chỉ có tầng sáu là không có gì cả, chỉ có một lớp vải đen che kín, ngăn tất cả mọi thứ bên trong. Lâm Cảnh cảm nhận được một điềm xấu.

Quả nhiên không bình thường. Lâm Cảnh thầm nghĩ, nhưng điều này cũng nằm trong dự đoán của y. Tình hình cụ thể phải đợi y vào trong mới có thể xác định.

Dù sao thì một vài thứ chỉ có thể bị phát hiện khi tiến vào lãnh địa của chúng.

Sau khi xem xong căn hộ, Lâm Cảnh định rời đi. Quay người lại, y đụng phải một đôi bà cháu.

Đó là một bà lão tóc bạc phơ, đang dắt một bé gái khoảng bốn năm tuổi. Hai bà cháu vừa đi vừa nói chuyện.

“Hôm nay Tuệ Tuệ học gì ở trường thế?”

“Cô Lâm dạy chúng cháu hát ạ! Bà ơi, cháu hát cho bà nghe nhé, la la la…”

Bé gái vừa nhảy chân sáo vừa hát. Bà lão hiền từ nhìn cháu gái mình, nhưng khi bà thấy Lâm Cảnh ở bên cạnh, sắc mặt lập tức thay đổi, kéo bé gái lại gần, giữ chặt trong tay.

Cũng không trách phản ứng của bà ấy như thế, dù sao thì cách ăn mặc của Lâm Cảnh trông không giống người tốt. Tóc che mắt, còn đeo cái khẩu trang to, chẳng khác gì cách hóa trang của những kẻ tội phạm u ám.

Lâm Cảnh suy nghĩ một chút, cảm thấy không nên để lại ấn tượng của một người kỳ quái cho hàng xóm tương lai.

Y vuốt tóc lên, để lộ đôi mắt và lông mày. Giây tiếp theo, hốc mắt y hơi phiếm đỏ, trên mặt cũng mang theo một chút bi thương.

Vẻ ngoài là một vũ khí tự nhiên nhất.

“Bà ơi, cháu là họ hàng của Chu Phương Minh. Hai hôm trước mới nghe tin ông ấy qua đời, không ngờ…” Nói đến đây, y còn nghẹn giọng.

Quả nhiên, thấy vẻ mặt này của y, thái độ của bà lão lập tức dịu lại, vội vàng đến an ủi: “Là người thân của Phương Minh à? Ôi, trước đây chúng tôi thấy cậu ấy cô đơn một mình, còn tưởng rằng…”

Lông mi Lâm Cảnh ướt đẫm, trong ánh mắt dường như có nỗi buồn chân thành. Y nhỏ giọng dò hỏi, bất động thanh sắc hỏi về quá khứ của Chu Phương Minh.

“Ông ấy sống ở đây có tốt không ạ?”

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play