Khi Lâm Cảnh được Quách Minh gọi ra khỏi bếp của tiệm ăn đêm Tinh Tinh, bên ngoài trời đang đổ cơn mưa lớn.
Cơn mưa này to đến mức khó tin, hạt mưa rơi lộp bộp xuống tấm bạt nhựa trong suốt làm mái che tạm bợ. Chỉ lát sau, những chỗ trũng trên tấm bạt đã tích đầy nước mưa, lấp lánh như treo lơ lửng.
Vài người đi đường tránh không kịp đã chui vào, túm năm tụm ba lại với nhau vừa nhìn thời tiết bên ngoài vừa cười nói.
Cơn mưa này đến đột ngột, giống như sự xuất hiện của Quách Minh vậy. Y đã nghĩ đến vô số khả năng, nhưng chưa bao giờ ngờ rằng mình lại có thể được thừa kế một phần di sản.
“Chào anh Lâm, tôi là luật sư Quách Minh, được chú anh là Chu Phương Minh ủy thác. Ông ấy đã qua đời tháng trước và để lại một phần di sản cho anh.”
Quách Minh đặt bản sao di chúc của Chu Phương Minh lên bàn, đẩy về phía Lâm Cảnh, rồi lặng lẽ quan sát người đàn ông kỳ lạ trước mặt. Không đúng, có lẽ y vẫn còn là một chàng trai.
Là một luật sư hành nghề đã lâu, anh ta từng gặp không ít người kỳ quặc, nhưng chưa có ai đặc biệt như thế này.
Người đàn ông trước mặt đeo một chiếc khẩu trang trắng hơi ố vàng. Phần tóc mái khá dài che gần hết đôi mắt, chỉ thỉnh thoảng khi gió thổi nhẹ, mới có thể nhìn thấy ánh mắt y dường như lấp lánh một vẻ đẹp nào đó.
Y chắc chắn là một người rất thu hút, nhưng không hiểu sao, Quách Minh lại có chút sợ hãi khi đối diện với y. Nỗi sợ này không có lý do, giống như nỗi sợ hãi mà con người dành cho bóng tối vậy, dường như là bẩm sinh đã tồn tại trong cơ thể mỗi người.
Vì thế, Quách Minh phản xạ có điều kiện tránh ánh mắt của y, như một con vật nhỏ nhạy bén với hiểm nguy, và nhìn xuống cơ thể y.
Y đang mặc một chiếc áo đầu bếp màu trắng có vạt áo dính nước. Dáng người không vạm vỡ hay rắn chắc như đàn ông trưởng thành, dù vẫn cao gầy nhưng lại mang vẻ mảnh khảnh. Đây cũng là lý do quan trọng khiến Quách Minh đoán y vẫn còn là một chàng trai.
Lâm Cảnh sớm đã nhận ra người đối diện đang đánh giá mình, nhưng ánh mắt tò mò không hề có tính công kích đó không làm y thấy hứng thú bằng bản di chúc trước mặt.
Y cẩn thận đọc nội dung di chúc. Trên đó ghi tên người thừa kế chính xác là tên và số căn cước của y, cũng như mô tả chi tiết tài sản sắp được thừa kế, bao gồm một căn hộ cùng toàn bộ vật dụng trong phòng, và tất cả tiền tiết kiệm trong một thẻ ngân hàng có số đuôi 8203.
Bản di chúc không có điểm nào mập mờ, nội dung rất chính xác và rõ ràng. Chỉ có điều, về người lập ra bản di chúc này, Lâm Cảnh hoàn toàn không có ấn tượng.
“Ai?”
Y đặt tờ giấy xuống và hỏi người đàn ông trước mặt.
“Hả? À... cái gì cơ?” Quách Minh có vẻ như vừa bừng tỉnh, ngơ ngác nhìn y.
Lâm Cảnh đưa một ngón tay chỉ vào ba chữ Chu Phương Minh trên tờ giấy và nhắc lại: “Đây là ai?”
“À, Chu Phương Minh, người đã ủy thác tôi, là người chú ở xa của anh. Dựa theo quan hệ họ hàng thì ông ấy là con của chị gái bà ngoại anh…”
Quách Minh định tìm một cách gọi cụ thể để giải thích mối quan hệ của họ, nhưng anh ta nhận ra mình thực sự không thể diễn giải được mối quan hệ phức tạp này, nên đành bỏ cuộc.
Lâm Cảnh lặng lẽ nhìn anh ta một lúc rồi nói: “Tôi không quen biết ông ấy.”
Sự thiếu chuyên nghiệp vừa rồi chỉ như một sự cố nhỏ ngoài ý muốn, Quách Minh hiện đã lấy lại phong thái của một luật sư chuyên nghiệp.
Anh ta nhanh chóng lấy ra hai tấm ảnh từ túi xách mang theo và đưa cho Lâm Cảnh.
“Tuy nghe có vẻ khó tin, nhưng lúc nhỏ hai người thật sự đã gặp nhau và sống chung một thời gian.”
Lâm Cảnh cầm lấy ảnh và nhìn. Một tấm là ảnh chụp chung, một tấm là một người đàn ông đang ôm một đứa trẻ. Tấm ảnh chụp chung có rất nhiều người, nhưng chính vì người quá đông và thời gian đã để lại dấu vết rõ rệt trên bức ảnh, nên hầu hết bóng người trên ảnh đều rất mờ. Mọi người đều không nhìn rõ ngũ quan, chỉ có thể phân biệt đó là từng hàng bóng người màu đen.
Nhưng thật kỳ lạ, Lâm Cảnh vẫn nhận ra mẹ mình ngay cái nhìn đầu tiên. Mẹ y lúc đó còn trẻ, đứng ở hàng thứ hai, trong lòng đang ôm một đứa trẻ tròn vo đáng yêu, và đứa trẻ đó chính là y.
Đứa trẻ đó vô cùng đặc biệt. Toàn bộ bức ảnh đều mang màu sắc u ám, tràn ngập những gam màu xám, cam bẩn và nâu đen đã bị rút cạn mọi ánh sáng. Chỉ có làn da của đứa trẻ đó vẫn rõ ràng một màu trắng sữa, trông như kem đông đặc.
Lâm Cảnh nhìn vào đôi mắt đen nhỏ xíu của đứa trẻ, tựa như đang đối diện với chính mình năm xưa. Đây hẳn là một cảm giác rất vi diệu, không thể diễn tả bằng lời.
Người bình thường có thể sẽ sợ hãi vì cảm giác này, nhưng Lâm Cảnh thì không. Y chỉ đưa một ngón tay ra, đè lên chính mình, cứ như tùy tiện đè lên một con cá đang bơi lội, hoạt bát.
“Mời anh xem chỗ này.”
Quách Minh vẫn nhiệt tình giới thiệu: “Đứa trẻ này là anh Lâm đúng không? Bức ảnh này là do ông Chu để lại, chúng tôi đã phải tốn công sức lắm mới lấy được đấy.”
Lâm Cảnh làm theo lời anh ta, nhìn vào tấm ảnh chụp một người.
Trong ảnh là một người đàn ông trẻ tuổi có vẻ ngoài bình thường đang ôm một đứa trẻ, đứng dưới gốc cây và nhìn vào ống kính. Cả hai đều không có biểu cảm gì. Chỉ có một con lừa đang được dắt ngang qua dưới gốc cây, nhe miệng cười, thêm một chút vui vẻ cho bức ảnh.
Không biết tấm ảnh này đã từng bị vứt ở đâu, cảm giác khi sờ vào rất ẩm ướt, hình ảnh từng rõ ràng giờ đã mờ đi thành một mảng đen, đặc biệt là phần thân thể của người đàn ông trong ảnh, trừ khuôn mặt thì đều nhòe thành một khối đen.
“Anh Lâm, người đàn ông đang ôm anh chính là ông Chu Phương Minh... Ông ấy đây này.”
Quách Minh lại chỉ vào góc trên bên trái của tấm ảnh chụp chung, ra hiệu cho Lâm Cảnh nhìn sang.
Quả nhiên, Lâm Cảnh lại tìm thấy bóng hình mờ nhạt của Chu Phương Minh ở một góc bên trái.
“Trông hai người lúc nhỏ thân thiết thật đấy…”
“Dù là thế, tại sao lại là tôi?” Y không cho rằng trên trời sẽ tự nhiên rơi xuống miếng bánh ngon.
Quách Minh đẩy gọng kính trên mũi, bình tĩnh đáp: “Ông Chu Phương Minh cả đời không kết hôn, không có anh em, cha mẹ đều đã qua đời, quan hệ với họ hàng và bạn bè khác cũng cứng nhắc. Di chúc lựa chọn để anh thừa kế, chúng tôi đoán có lẽ là vì những tình cảm ngày nhỏ ấy.”
“Nhưng…”
“Ông Chu không có nợ bên ngoài hay khoản vay nào… Anh không phải thừa kế nợ nần.”
“Nhưng…”
“Nếu anh không muốn nhận, có thể quyên góp, nhưng căn nhà sẽ khó xử lý, vì chú anh đã qua đời trong đó…”
“Ký tên ở đâu?”
…
Quách Minh hài lòng thu lại các giấy tờ có chữ ký của y, sau đó bắt tay với Lâm Cảnh và nói: “Anh Lâm, hai hôm nữa tôi sẽ đến đón anh đi làm thủ tục tại các cơ quan liên quan, xin hãy giữ điện thoại luôn thông suốt.”
Lâm Cảnh gật đầu một cách chẳng hề ngượng ngùng. Chính vì hôm nay điện thoại của y hết pin, Quách Minh đã không thể liên lạc được và đành phải đích thân chạy đến tận bếp của tiệm ăn đêm để gọi y ra.
Quách Minh: “Vậy hẹn gặp lại sau.”
Cơn mưa đến đột ngột, và ngớt cũng đột ngột. Lúc này mưa đã tạnh, anh ta mở chiếc ô ra, nói lời từ biệt với Lâm Cảnh rồi vội vã rời đi.
Lâm Cảnh đợi anh ta đi rồi cũng xoay người, mắt nhìn về phía một góc sau tấm bạt.
Ở đó, hai nữ sinh phát hiện y đang nhìn lại, liền cuống quýt cất điện thoại, ngượng nghịu cười với y: “Xin lỗi, bọn em sẽ xóa ngay… không biết anh có hứng thú làm thêm một công việc bán thời gian không?”
“Tôi không có hứng thú.”
“Đừng vội từ chối như thế chứ, bọn em là sinh viên của học viện mỹ thuật bên cạnh. Anh muốn xem thẻ sinh viên không? Chà, anh có biết mình thật sự rất đẹp trai không? Ôi, xin lỗi, dù bọn em chưa thấy mặt anh , nhưng nhìn toàn thân anh đã thấy khác hẳn những người khác rồi, cứ như mấy ngôi sao đứng trong đám đông vậy, có cái cảm giác lấp lánh… Tóm lại là rất đặc biệt. Bọn em muốn mời anh làm người mẫu vẽ, một giờ 600 tệ, thế nào?”
Lâm Cảnh: “…”
Một giờ 600 tệ ư?!
(AJ: ghen tị quá!!! huhu kiếm cơm bằng mặt đây ư..)
Trái tim y không kìm được mà giật mình kinh ngạc. Con số này đúng bằng 6 lần lương giờ hiện tại của y, hơn nữa công việc chỉ đơn giản là làm người mẫu vẽ!
“Có yêu cầu gì không? Ý tôi là, tôi có thể không lộ mặt không?”
Y có chút động lòng với công việc bán thời gian này. Lương cao lại là công việc tạm thời, nếu không cần lộ mặt thì càng tốt.
“Có thể, có thể, đương nhiên là có thể. Nhưng có thể sẽ yêu cầu anh để lộ một vài bộ phận cơ thể thích hợp, chẳng hạn như cổ, tay… một chút thôi, anh chấp nhận được không?”
Hai nữ sinh lập tức phấn khích, và vì sợ Lâm Cảnh từ chối, các cô khoa tay múa chân một chút, thật sự chỉ là một chút, khoảng một đến hai centimet.
“Không thành vấn đề.”
“Tốt, tốt, tốt, anh trai ơi, số điện thoại của anh là bao nhiêu? Có WeChat không? Làm sao để liên hệ với anh?”
Lâm Cảnh lấy điện thoại ra, thêm WeChat của các cô. Mặc dù điện thoại của y hết tiền, nhưng y vẫn có thể dùng ké Wi-Fi của tiệm.
“Cố lên! Anh trai là tuyệt vời nhất!”
Hai nữ sinh sau khi có được phương thức liên lạc thì nắm tay nhau rời đi. Trước khi đi, các cô có lẽ nghĩ Lâm Cảnh có lý do khó nói nào đó nên mới giấu mặt, nên đã cổ vũ y một tràng.
Số tiền lương cao mà các cô đưa ra cũng làm Lâm Cảnh vô cùng hài lòng. Y cũng rất vui vẻ vẫy tay chào các cô, đợi các cô đi khuất mới quay người vào bếp tiệm ăn đêm.
Lúc này, không thể không nói một chút về công việc khác của y. Y hiện đang là nhân viên sơ chế rau củ tại tiệm ăn đêm Tinh Tinh. Công việc đơn giản, không cần động não, chỉ là mỗi ngày phải thái vô số hành lá, lát gừng, và rau thơm…
Ngoài ra, y còn phải phụ trách rửa rau, xiên đồ ăn, rửa đĩa… Khi ông chủ quá bận rộn, thỉnh thoảng y còn được phụ giúp đầu bếp xào rau.
Công việc rất bận rộn và khối lượng công việc cũng lớn, nhưng đối với Lâm Cảnh mà nói, công việc này cũng tạm ổn, dù sao ở đây không cần lộ mặt, lương trả theo ngày cũng không bị nợ. Ông chủ người miền Bắc rất sảng khoái và dễ nói chuyện, hào phóng với nhân viên, còn có thể chịu đựng được khuyết điểm nhỏ của y là ăn cơm của nhân viên rất nhiều.
Khi Lâm Cảnh quay lại bếp, một lần nữa cầm dao bắt đầu thái hành lá, Hứa Hào, người làm cùng y, đột nhiên chen tới, liên tục tuôn ra hàng loạt câu hỏi.
“Này, cậu bạn, ai tìm cậu đấy? Người nhà à?”
Lâm Cảnh không để ý đến anh ta.
Không hiểu sao, Hứa Hào rất tò mò về thân phận của Quách Minh. Anh ta cầm rau hẹ trong tay, chạy từ bên này sang bên kia của Lâm Cảnh, kiên trì hỏi:
“Là người nhà cậu sao? Hả? Có phải người nhà cậu không? Cậu sắp đi à? Cậu tên gì vậy? Lâu như vậy rồi, cậu ngay cả tên cũng không muốn nói cho tôi sao?”
Thật ồn ào.
Lâm Cảnh rất muốn nhét hết hành lá trong tay vào miệng Hứa Hào.
Hơn nữa, không chỉ ồn ào, Lâm Cảnh còn ngửi thấy từ trên người anh ta một thứ mùi không thể diễn tả.
Thứ mùi này tương tự với mùi của một số loại thực vật có vị nồng, ví dụ như cần tây. Hơn nữa, mùi còn rất tươi mới, cho y một cảm giác chỉ cần rửa sạch Hứa Hào là có thể cho ngay vào nồi.