Chương 1 Chết hụt ở phàm trần, lạc vào tiên môn
Phần 2: Vào ngoại môn – Cuốc đất mở duyên
---
Vườn thuốc Thanh Dương phái trải dài trên một sườn núi thoai thoải. Từng luống đất xếp ngay hàng thẳng lối, cây nào cây nấy xanh mướt, tỏa mùi hương vừa thanh vừa cay. Có cây thân thấp lá to, mặt lá phủ một lớp lông mịn; có cây cao tầm đầu người, nụ hoa màu tím rung rinh trong gió; có cây cỏ như ngọc bích, thân trong suốt nhìn thấy mạch nhựa chảy bên trong. Khung cảnh đẹp thì đẹp, nhưng đất thì… cứng như đá.
“Đây là vườn dược thảo của ta.” – Bạch Đạo Chân Nhân phẩy quạt, giọng lười nhác mà ánh mắt chẳng lười chút nào. “Nơi này linh khí ít, muốn cây mọc thì phải đào xới đất, trộn thêm phân, chăm sóc hàng ngày. Ngoại môn đệ tử mới vào, trước hết phải học làm đất, vừa rèn thân thể, vừa nuôi tâm tính. Không chịu nổi thì đừng mơ bước thêm một bước trên con đường tu đạo.”
Nói xong, hắn chỉ vào một đám đệ tử đang lom khom cày cuốc. Có người mồ hôi chảy như suối, có người mặt đỏ gay gắt, có cô nương tay mềm cầm cuốc trượt lên trượt xuống, chẳng ăn thua gì.
Trần Lâm đứng nhìn, lòng thầm kêu: Thế này khác gì lao động công ích? Ta xuyên tới tu tiên giới, tưởng sẽ vung tay luyện pháp, nào ngờ trước hết lại thành nông dân!
Bạch Đạo xoay quạt một vòng, chắp sau lưng: “Ngươi đó, hôm nay phụ trách luống đất số mười ba. Cuốc từ đầu đến cuối, làm tơi như bột gạo, không được còn cục to bằng móng tay.”
“Dạ… vâng.” – Trần Lâm nhận cây cuốc gỗ, lòng như gà mắc tóc.
Hắn thử hạ cuốc xuống một nhát. Bịch! Lưỡi cuốc bật ngược lên, rung tay đến tê dại. Hắn trợn mắt: “Cứng thế này ai cuốc nổi?!” Nhìn sang, thấy đám đệ tử khác vẫn cuốc phầm phập, đất bay tung tóe, như chẳng hề khó.
Đúng lúc ấy, một giọng nữ trong trẻo vang lên sau lưng:
“Đất không khó, người mới vào mới khó. Đất này đã qua trăm năm hút linh khí, rắn chắc như đá. Ngươi dùng sức thô thì cả ngày cũng chẳng được một tấc.”
Trần Lâm quay lại. Là một thiếu nữ áo trắng, tóc buộc cao, mặt sáng như trăng sớm, nhưng ánh mắt hơi sắc, như thanh kiếm giấu trong vỏ. Nàng cầm cuốc nhẹ tênh, hạ xuống một nhát xoẹt – đất dưới chân tách ra như bánh ngọt bị cắt.
Trần Lâm ngẩn người: “Sư… sư tỷ, có bí quyết gì không?”
Thiếu nữ cười nửa miệng: “Có. Đó là dùng linh khí. Nhưng linh khí ngươi chưa có, nên… tự lực cánh sinh.”
Nói xong, nàng thong thả đi mất, để lại mùi hương thoảng như lan, cùng một câu bỏ lửng:
“Ta tên là Triệu Ngọc Dao. Về sau còn gặp nhiều. Nhớ, đừng gọi ta ‘sư tỷ’ trước mặt người khác, nghe sến lắm.”
Trần Lâm đứng thộn ra, tay cầm cuốc, miệng méo xệch. Không dùng linh khí thì cuốc kiểu gì? Chẳng lẽ dùng… răng cắn?
---
Cuộc chiến với luống đất số mười ba
Hắn hít một hơi, dồn sức hạ cuốc thêm lần nữa. Vẫn cạch! một tiếng, đất chỉ sứt nhẹ như móng trâu. Mồ hôi đã chảy thành dòng. Nhìn sang trái, đám đệ tử khác đã làm được nửa luống. Nhìn sang phải, một thằng bé gầy như que củi, mới mười hai tuổi, cuốc cũng nhanh hơn hắn.
“Đệ tử mới ư?” – Một gã mập mạp, mặt bóng nhẫy mồ hôi, tay vung cuốc như chơi, ngoái nhìn hắn cười khinh khích. – “Nhìn dáng ngươi như con vịt què. Không khéo bị đuổi khỏi môn trong ba ngày!”
Trần Lâm đỏ mặt, không cãi được. Hắn cắm đầu cuốc tiếp, lòng thầm nghĩ: Ta mà bị đuổi, biết quay về đâu? Ở phàm giới cũng chẳng ai chờ.
Cuốc mãi, tay tê rần, vai đau rát. Khi hắn sắp bỏ cuộc, chợt nhớ tới lời lão giả đo linh căn: “Ngươi có khí đất lành.” Khí đất? Khí đất thì cuốc đất có ích gì?
Nghĩ tới đó, hắn bỗng thả lỏng, không dùng hết sức, mà thử cảm giác bàn chân chạm đất. Dưới lớp đất cứng, hình như có một dòng khí mỏng manh chạy, giống như mạch nước ngầm. Hắn nhắm mắt, hạ cuốc theo chỗ dòng khí ấy. Cạch! – ngạc nhiên thay, đất nứt ra một vệt dài, mềm hơn hẳn.
Hắn thử lần nữa. Xoẹt! – đất tung như bị cắt. Hắn mừng rỡ: “Thì ra là thế! Không phải đánh mạnh, mà là lắng nghe.”
Từ đó, nhát cuốc của hắn không nhanh, không mạnh, nhưng đều đặn, từng mảng đất rời ra gọn gàng. Đám đệ tử quanh đó nhìn thoáng qua, lắc đầu: “Tên mới này chậm như rùa.” Nhưng chẳng ai để ý, luống đất hắn cuốc ra tơi đều, mịn như bột, còn đẹp hơn mấy luống khác.
---
Sư tỷ “cà khịa”
Chiều xuống, Trần Lâm ngồi bệt xuống đất, tay run run, mồ hôi chảy như tắm. Bỗng có bóng trắng che nắng. Ngẩng lên, hắn thấy Triệu Ngọc Dao đứng đó, trên tay là một cái ấm gốm.
“Uống đi.” – Nàng chìa cho hắn chén trà thanh mát.
Hắn uống một ngụm, mùi thơm như lá non, ngọt mát xuống tận bụng. Hắn cảm ơn rối rít.
Ngọc Dao nhìn luống đất của hắn, nhướng mày: “Không ngờ ngươi làm được đến vậy. Mới nhập môn mà cảm được mạch đất, cũng xem như có chút thiên duyên.”
Trần Lâm gãi đầu, xấu hổ: “Ta cũng chẳng biết sao… chỉ là lúc tuyệt vọng, nghĩ đến đất dưới chân, thì tự nhiên thấy nhẹ hơn.”
Ngọc Dao cười nhạt: “Ngươi may mắn đấy. Nhưng nhớ, ở đây không ai sống bằng may mắn lâu dài. Mai khảo hạch ngoại môn, kẻ nào không đủ điểm thì cuốn gói. Đừng tưởng cuốc đẹp mà giữ được chỗ.”
Hắn nghe xong, tim nhói một cái. Khảo hạch nữa sao? Ta vừa vào đã bị đuổi thì chết chắc.
Ngọc Dao thấy vẻ mặt hắn, không nhịn được bật cười: “Yên tâm, khảo hạch ngoại môn chỉ để xem ai có ý chí. Ngươi đã cuốc xong luống đất số mười ba, chắc chắn không bị loại. Nhưng…” Nàng ghé sát, mắt lấp lánh trêu chọc: “Nếu mai ngươi bị loại, nhớ trả ta cái chén này, kẻo mất công ta tiếc.”
“…” Trần Lâm ôm chén, dở khóc dở cười. Sư tỷ này thật đúng là… ác khẩu thiện tâm.
---
Đêm đầu ở Thanh Dương
Khi trăng treo lưng núi, đám ngoại môn đệ tử mới được dẫn về khu nhà tranh. Mỗi người một giường gỗ, chăn mỏng như giấy, muỗi thì kêu vo ve. Nhưng ai cũng mệt lả, ngã xuống là ngủ.
Trần Lâm nằm nghiêng, nhìn qua cửa sổ. Trăng sáng, núi xa như mực vẽ, gió qua rừng thông xào xạc. Hắn chợt nhớ miếu hoang, nhớ câu khắc mờ: “Âm dương trái ngược, mệnh số giao sai.”
Chẳng lẽ ta đúng là kẻ “giao sai” ấy, nên mới lạc đến đây?
Nghĩ rồi hắn cười khẽ: “Dù sao… còn sống, còn ăn, còn ngủ. Ở đâu cũng thế thôi.” Nói xong, hắn lăn ra, ngủ như khúc gỗ.
Mà ngay khi hắn chìm vào giấc ngủ, bên ngoài rừng thông, một đôi mắt sáng như lửa lóe lên, ẩn hiện rồi biến mất.
—Hết Phần 2—