Nghe người nọ nói đầy chắc chắn, ban đầu Phong Vân Minh vẫn còn bán tính bán nghi. Nào ngờ đến khi cánh cửa lớn của Lệ Đô Uyển vừa mở ra, cậu mới vừa đứng đến cửa thì đã có người hỏi ngay:

"Cậu đến làm gì?"

Phong Vân Minh đáp: "Tôi đến hỏi xem các anh có còn tuyển đường tín không."

Người kia liền hỏi thẳng: "Cậu tên gì?"

"Phong Vân Minh."

"Vậy thì vào đi."

Thật sự dễ dàng như thế? — Phong Vân Minh kinh ngạc đến ngây người.

Theo phản xạ cậu quay đầu nhìn tiệm sách, nhưng phát hiện nó đã đóng cửa từ lúc nào, dường như đã kết thúc một ngày làm việc rồi.

Cùng lúc, âm thanh điện tử trong đầu vang lên thông báo đã hoàn thành nhiệm vụ, cậu được cộng thêm 20 điểm. Tiếng thông báo khiến Phong Vân Minh hoàn hồn, tiếp tục bước theo người kia đi vào bên trong.

Cảnh tượng xa hoa của dạ tổng hội Lệ Đô Uyển* dần hiện ra trước mắt, từng bước một, như mở ra bức tranh phồn hoa giữa chốn kinh kỳ. Những chùm đèn pha lê treo cao lấp lánh như trời sao, ánh sáng khúc xạ thành từng tia sắc lạnh, rơi xuống tựa lớp sương mỏng giăng trên nền đá cẩm thạch. Đại sảnh rộng lớn, vách tường viền vàng chạy dài, dưới ánh đèn, từng đường nét đều sáng lên một vẻ trau chuốt, tinh xảo. Ngay cả những tấm rèm buông rủ hai bên cũng dính đầy ngọc trai cỡ nhỏ, chúng phản chiếu ánh sáng một cách nhã nhặn, không phô trương mà toát lên vẻ cao quý vốn có.

Trong hội trường, đã có không ít đường tín ăn mặc chỉnh tề, đang bận rộn sắp xếp bàn ghế một cách có trật tự. Những vũ nữ ăn mặc xinh đẹp, từng nhóm hai ba người từ từ bước xuống lầu. Vừa đi, họ vừa soi chiếc gương nhỏ trong tay để chỉnh lại mái tóc và lớp trang điểm, thỉnh thoảng còn cười khúc khích với nhau.

Rồi một trong số các vũ nữ đã vô tình liếc thấy Phong Vân Minh, ánh mắt cô ấy ngay lập tức sáng rực lên.

Cô bước nhanh lại gần, giày cao gót gõ nhịp trên nền sàn đá, vừa đi vừa tươi cười nói:

"Anh Tiểu Từ! Anh từ đâu dắt về một vị thiếu gia tuấn tú thế này?"

Được gọi là Tiểu Từ — Từ Bách — cười đáp, trong giọng có chút trêu chọc: "Vừa mở cửa liền nhặt được."

Nói xong, anh quay sang Phong Vân Minh: "Đi theo tôi lên lầu, dẫn cậu đi thay đồ."

Trên đường đi, các vũ nữ đã trang điểm xong lần lượt đi ngang qua họ. Không ai là không chú ý tới Phong Vân Minh, họ đều cười cùng cậu chào hỏi. Có người liếc mắt đưa tình, có người nháy mắt tinh nghịch, thậm chí còn có một vũ nữ khẽ vỗ nhẹ lên cánh tay cậu, thì thầm nói "Chào mừng anh nha~". Họ nhiệt tình đến mức Phong Vân Minh nhất thời không kịp phản ứng, chỉ đành gật đầu nhẹ coi như đáp lễ.

Từ Bách dẫn cậu lên lầu, đẩy cửa bước vào phòng thay đồ nam. Bên trong, vài dãy giá treo đồ bằng gỗ được sắp xếp ngay ngắn, trên đó treo đủ loại đồng phục khác nhau.

Từ Bách tiến lên trước, vừa đi qua đi lại trước mấy giá treo, vừa chăm chú chọn đồ, hỏi:

"Cậu mới tới, cứ thử làm trước đã. À mà này, chỗ bọn tôi có bao cả nơi ở, cậu muốn ra ngoài tự thuê hay ở lại đây luôn?"
 

Vừa có việc vừa có thể giải quyết luôn cả chỗ ngủ trong một ngày, Phong Vân Minh trong lòng mừng rỡ, đáp:

"Vậy tôi xin phép làm phiền."

Từ Bách nghe vậy liền hiểu. Theo đó, anh cầm lên một bộ đồng phục vest, đưa lại gần Phong Vân Minh ướm thử, khẽ cau mày:

"Cao quá, bộ này không được."

Nói, anh ta lại đổi sang bộ khác.

"Cái này vẫn hơi nhỏ..."

Chọn tới chọn lui một lúc, cuối cùng Từ Bách cũng tìm được một bộ trông có vẻ vừa người.

Anh đưa cho Phong Vân Minh, nói:

"Cậu thử bộ này xem."

Phong Vân Minh đặt chiếc rương của mình sang một bên, duỗi tay đón lấy bộ vest từ tay Từ Bách. Không chần chừ, cậu trực tiếp cởi bỏ chiếc trường sam đang mặc. Lớp áo mỏng bên trong lập tức lộ ra, ôm sát lấy người như thể được cắt may riêng cho vóc dáng ấy. Dưới ánh đèn dìu dịu, chất vải mềm khẽ dính vào da, làm hiện ra những đường nét sắc sảo như khối ngọc đang gọt dở.

Từ xa nhìn lại, người ta vẫn nghĩ cậu thiên gầy — là cái kiểu gầy của những người quen đọc sách nhiều hơn vận động. Nhưng giờ lớp vải ngoài trút xuống, mới biết được dáng hình như tạc tượng ấy chẳng hề yếu ớt như đã tưởng.

Bắp tay Phong Vân Minh rắn rỏi một cách kín đáo, cơ thể không cường tráng phô trương mà mang vẻ thon gọn, linh hoạt — như thể từng chút cơ, từng chút thịt đều được sắp đặt có chủ đích để giữ lại nét phong lưu hào phóng ở một người mang dáng vẻ thư sinh.

Mà làn da của cậu, tựa hồ trời sinh đã trắng như thế. Cánh tay trần để lộ dưới đèn lại ánh lên một sắc trắng ngà tinh khiết, như ngọc mỡ cừu thượng hạng — mềm mịn mà tinh tế.

Ánh mắt Từ Bách đảo qua một lượt, không nhịn được mà bật lời khen:

"Huynh đệ, cơ thể của cậu thật đẹp mắt!"

Ở nguyên bản thế giới, Phong Vân Minh từng bị đám đàn ông đeo bám đến phát phiền. Cậu vẫn luôn không hiểu vì sao lại như thế. Nhưng vì muốn thay đổi cái hình tượng "gầy yếu" đó, cậu đã từng lao vào tập luyện điên cuồng, ngày ngày dần mình ở phòng gym, nâng tạ, chạy bộ... Mà cũng không biết vì cái gì, dù có luyện như thế nào đi chăng nữa, thân hình cậu vẫn không thể trở nên vạm vỡ như cậu hướng tới.

Vả lại, da cậu vốn là trắng. Dù có phơi nắng cỡ nào cũng chỉ đen đi một chút, ở trong nhà hai hôm là lại trắng lại như ban đầu. Lâu dần, cậu cũng đành bỏ cuộc chuyện thay đổi ngoại hình, chấp nhận số phận mà giữ nguyên như thế.

Lúc này, cậu vẫn chưa nhận ra được lời khen của Từ Bách "cơ thể của cậu thật đẹp mắt" và kiểu khen "thân hình không tệ đấy" không hề cùng một cấp độ.

Những tưởng người ta đang khen mình tập luyện không uổng công, cậu rất hào phóng mà nhận lấy:

"Cảm ơn anh."

Nói, cậu cầm lấy áo sơ mi mặc vào, cài cúc một cách cẩn thận, từng nút đến tận trên cùng.

Có điều, phần cổ áo hơi chật khiến cậu có chút khó chịu. Phong Vân Minh đưa tay, ngón tay thon dài móc nhẹ vào cổ áo, kéo lơi ra một chút — động tác trong vô thức lại mang theo nét tùy ý và phong lưu trời sinh, đến mức người nhìn cũng cảm thấy tim khẽ loạn nhịp.

Từ Bách ngây ra một thoáng, mới lấy lại tinh thần nói:

"Quần áo của Lệ Đô Uyển đều là hàng đặt may. Cậu mới đến nên chưa kịp làm bộ riêng, để mai tôi gọi thợ đến đo cho cậu một bộ."

Đang nói dở, bên ngoài bỗng vang lên tiếng gọi gấp gáp:

"Anh Từ! Anh Từ!"

Tiếp theo là tiếng bước chân rối loạn từ xa chạy tới, càng lúc càng gần.

Sắc mặt Từ Bách khẽ biến, anh quay sang nói nhanh với Phong Vân Minh:

"Cậu cứ thay đồ đi, nếu thấy không vừa thì tự chọn cái khác, đều sạch sẽ cả đấy, có cái còn mới chưa ai mặc. Chút nữa sẽ có người đến dẫn cậu xuống hướng dẫn về công việc."

Nói xong, anh lập tức bước nhanh ra cửa.

Gần như đúng lúc anh mở cửa, một người lao tới trước mặt, vẻ mặt đầy hoảng loạn, trán lấm tấm mồ hôi, hơi thở dồn dập:

"Anh Từ! Có chuyện rồi! Xảy ra chuyện lớn rồi—!"

Sắc mặt Từ Bách trở nên nghiêm trọng, anh đưa tay đẩy nhẹ vai người kia, dẫn anh ta sang một bên rồi cúi đầu nói chuyện. Cả hai bắt đầu trao đổi với nhau bằng giọng nhỏ dần, càng ngày âm thanh càng mơ hồ không rõ, chẳng thể nghe được gì.

Phong Vân Minh cũng chẳng mấy quan tâm họ đang nói gì, toàn bộ sự chú ý của cậu lúc này đều đặt vào... cái quần.

Trước khi đến đây, cậu vẫn luôn mặc trường sam, bên trong là một chiếc độc bì khôn* ngắn nhưng rộng rãi và thoải mái. Nhưng bây giờ, bộ vest cậu phải mặc lại là loại quần tây ôm dáng. Nếu cứ mặc nguyên cái khố kia thì chắc chắn không nhét nổi vào quần tây.

Cậu đứng im tại chỗ, lúng túng không biết nên xử lý thế nào.

Chẳng lẽ phải nhờ anh Từ mua cho cái quần lót chuyên mặc vest? Hay là... không mặc luôn?

Nghĩ tới đây, cậu lại nhớ đến tiếng gọi gấp gáp ban nãy — có vẻ chuyện bên ngoài đang rất rối ren, giờ có muốn tìm Từ Bách chắc cũng không được.

Cậu đành phải tự thân vận động, thử tìm xem trong phòng thay đồ này có món gì dùng thay được không. Sau một hồi lục lọi, cuối cùng cũng tìm thấy vài chiếc quần lót ôm dùng mặc vest mới tinh chưa bóc tem trong một ngăn kéo kín đáo.

Cẩn thận chọn lựa, cuối cùng cậu cũng tìm được một cái vừa người.

Sau khi thay xong, cậu bắt đầu mặc thử quần tây. Nhưng khi kéo quần lên đến mông, lại bị kẹt lại, kéo... không nổi nữa.

Hệ thống đột nhiên xuất hiện, đánh giá một cách tỉnh bơ:

"Mông cậu cong quá."

Phong Vân Minh nhướng mày:

"Cậu... nhìn được hả?"

"Nhìn được."

"Hệ thống các cậu không có vụ bảo hộ riêng tư cho ký chủ à?"

"Đây chỉ là cấu trúc sinh lý của người bình thường. Trong mắt hệ thống và cơ sở dữ liệu cậu chẳng khác gì hình minh họa giải phẫu cả." (Tiểu My: Ui thế cơ.)

Từ lúc bắt đầu, Phong Vân Minh đã cảm thấy cách nói chuyện và vận hành của hệ thống này rất... vô cảm. Nghe đến câu này thì càng khẳng định — hệ thống là một cái máy không có tí cảm xúc nào.

Cậu đứng yên một lúc, nhớ lại cảnh loài người ngày nay đối diện với các loại thiết bị điện tử — điện thoại, camera, máy quét — cũng chẳng ai thực sự để tâm đến việc "bị nhìn thấy" bởi mấy con chip vô tri giác, nên cậu cũng bỏ qua, không thèm nghĩ nữa. Lại cúi người xuống tìm thêm, cuối cùng mới chọn được một chiếc quần tây to hơn chút.

Mất một lúc lâu, cuối cùng cậu cũng mặc xong bộ vest hoàn chỉnh.

Cũng khéo trùng hợp, ngay sau khi cậu vừa chỉnh trang lại xong trang phục, người quản lý đã lên phòng tìm cậu.

Bộ vest phẳng phiu khoác trên người Phong Vân Minh càng tôn lên vóc dáng cao ráo, đường nét rõ ràng, đẹp mắt đến mức có thể khiến bất cứ ai nghẹn lòng.

Vừa nhìn, người quản lý liền sáng mắt, mặt mày rạng rỡ: "Trời ơi, sao có đường tín đẹp trai thế này mà bây giờ tôi mới biết chứ!"

Vừa nói, anh ta vừa hồ hởi bước tới, mặt mày tươi rói như hoa nở:

"Để tôi tới thắt nơ cổ cho cậu, nhiều người mới tới chẳng biết thắt đâu."

Chưa kịp để Phong Vân Minh trả lời, anh ta đã đưa tay vén nhẹ tóc mái của cậu, vừa ngắm vừa lẩm bẩm:

"Chỗ nào cũng đẹp, chỉ có cái tóc là chưa chỉnh chu. Nếu vuốt lên chút thì đẹp trai phải biết."

Nói rồi, anh ta kéo cậu ngồi xuống trước một tấm gương lớn:

"Cậu ngồi yên, để tôi làm tóc cho. Sau đó thì cậu chính là gương mặt đại diện mới của Lệ Đô Uyển này!"

Trong lúc đang làm, người quản lý thỉnh thoảng lại xuýt xoa khi vân vê những lọn tóc:

"Ôi, tóc cậu mềm mượt thật đấy, chăm sóc tốt quá trời."

Phong Vân Minh thầm thì với hệ thống:

"...Tôi thấy cứ có gì đó hơi kỳ kỳ."

Hệ thống đáp lạnh tanh:

"Chẳng có gì kỳ. Chỉ là bán thân thôi."

Phong Vân Minh sửng sốt:

"Khoan đã!? Cậu không nói với tôi là vào Lệ Đô Uyển là để bán thân đấy nhé? Này có thật là tiểu thuyết đứng đắn không đấy?"

"Chắc chắn là tiểu thuyết đứng đắn. Chúng ta hiện tại là đang từng bước xây dựng hình tượng Long Ngạo Thiên cho cậu."

"Long Ngạo Thiên mà đi làm... trai bao à?"

"Cậu đang nghi ngờ thống cách của tôi?!"

"Ý tôi không phải thế."

"Tôi là hệ thống đứng đắn, chúng ta đang ở chính là tiểu thuyết đứng đắn."

Nghe giọng hệ thống chẳng có chút cảm xúc, Phong Vân Minh cũng không phân biệt nổi nó có đang giận không. Sợ chọc nó phát điên, cậu đành phụ họa:

"Rồi rồi, được rồi..."

Người quản lý lúc này vẫn hớn hở làm tóc cho cậu, thái độ vô cùng nghiêm túc, rõ ràng thật sự có ý định lăng xê cậu thành gương mặt đại diện mới của Lệ Đô Uyển.

Phong Vân Minh thấy hơi nhàm chán, bèn nhỏ giọng hỏi:

"...Tôi thật sự phải làm đầu bài* à?"

Hệ thống đáp:

"Tôi không có cốt truyện định sẵn, chỉ phát nhiệm vụ theo thời điểm. Tôi cũng không biết cụ thể diễn biến thế nào."

"Vậy à..." Phong Vân Minh lẩm bẩm.

Một người một hệ thống bỗng im lặng trong chốc lát.

Đúng lúc đó, tầng dưới đột nhiên vang lên một tràng ồn ào náo loạn, xen lẫn tiếng đồ vật bị đập vỡ, âm thanh vang lên chát chúa, chói tai đến mức khiến cả căn phòng rung lên.

Ngay lúc ấy, thanh âm thông báo của hệ thống lại vang lên:

"Đinh——— Phát hiện điểm giao cốt truyện:

Trục xuất kẻ gây rối ra khỏi Lệ Đô Uyển."

---------

• Dạ tổng hội: Chương trước tui đã dịch Lệ Đô Uyển là chốn vũ trường. Nhưng sau khi xem xét lại các chi tiết về Lệ Đô Uyển tui đã quyết định thay sang "Dạ tổng hội" cho sát nhất với Lệ Đô Uyển.

>Tiện giải thích thì "Dạ tổng hội" là chỉ những nơi có sân khấu biểu diễn với bàn ghế xung quanh, có phòng riêng, bàn tiệc sang trọng; các ông lớn, doanh nhân hay nhà giàu sẽ vào đây chủ yếu để nghe ca kỹ, nhạc, uống rượu, trò chuyện... nói chung là nơi giải trí tổng hợp về đêm bản siêu cao cấp. Còn "Vũ trường" là nơi người giàu tới để khiêu vũ, giao lưu bằng việc nhảy đầm; là bản cao cấp hơn của club thông thường. Ở chương trước tác giả sử dụng từ "夜场生意" — một cách nói gián tiếp để chỉ ngành giải trí về đêm, không nói rõ Lệ Đô Uyển là vũ trường (舞厅) hay dạ tổng hội (夜总会) nên tui đã dịch thành chốn vũ trường mà không xem xét lại kỹ các chi tiết. (Huhu, xin lõi ạ  QAQ )

• Độc bì khôn (犊鼻裈): một loại quần lót truyền thống của Trung Quốc xưa (Còn có thể gọi là khố).

• Đầu bài (头牌): từ phổ biến dùng trong các thanh lâu, kỹ viện, trà lâu, tửu lâu... (những nơi giải trí) để chỉ người nổi bật nhất, có địa vị cao nhất về nhan sắc, tài năng hoặc doanh thu. [ 丽都苑的头牌 = Đầu bài của Lệ Đô Uyển ]

...

Tiểu My đồng học: Hic, tui mới nhập khu nên vẫn còn những chỗ chưa tốt lắm  QAQ  cứ dịch rồi lại sửa, đăng rồi chương sau lại dịch kiểu khác hoặc chưa chắc chắn được từ ngữ 🥹 Mn hoan hỉ bỏ qua cho Tiểu My nha 。⁠:゚⁠(⁠;⁠'⁠∩⁠'⁠;⁠)゚⁠:⁠。 Tui sẽ cố gắng dịch chương đều đều và tiến bộ hơn nữa!

Tình thư gửi riêng: Hoàng thượng/ Hoàng hậu/ Hoàng quý phi (Cả thái hậu nữa nhưng thiếp không dám gửi) ới, sủng ái thiếp sủng ái thiếp sủng ái thiếp đi mà. Miệng thiếp ngọt có thể dỗ người tươi cả ngày!!! Chỉ cần người nhấn bình chọn thui là có thể kích hoạt rùi nèe (⁠人⁠ ⁠•͈⁠ᴗ⁠•͈⁠) Hãy để thiếp bế người lên cao cao ôm ấp hôn hít tung tung rồi người nhấn bình chọn và để lại cmt cho thiếp nhé (⁠づ⁠ ̄⁠ ⁠³⁠ ̄⁠)⁠づ  Yêu quá trời đấtლ⁠(⁠'⁠ ⁠❥⁠ ⁠'⁠ლ⁠)

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play