“A Nương, nơi nào là ta gây chuyện ầm ĩ chứ? phụ thân hài tử nó đang bận, ta cũng xót con, chờ nửa đêm thuyền của Thuyền nhi cập bến, Lâm ca bọn họ cũng phải ra sức hỗ trợ, hiện tại không ăn no, buổi tối còn sức đâu mà làm việc!?”
Vừa nói, một bên liền gắp cá khô, còn lựa miếng to nhất, dày nhất, làm nãi nãi Hồ thị tức đến suýt ngã ngửa.

“Nhìn cái gì mà nhìn, một đám đàn bà chỉ biết phá của, còn không mau ăn đi!” Hồ thị đấu không lại Chu thị, liền quay sang trút giận lên đám con dâu cúi đầu, như thể không có việc gì cũng phải kiếm chuyện, chính là không muốn cả nhà yên ổn mà ăn cơm.

Tiểu Ngư vẫn cúi gằm mặt, nhưng Hồ thị sao dễ buông tha, liền quát lớn:
“Tiểu Ngư, ngươi cũng lười lắm rồi, đừng giả chết ở đó! Tối nay phụ thân ngươi cùng các thúc bá trở về, ngươi cũng phải ra bến dọn cá cho ta……”

Nằm không cũng trúng đạn a! Tiểu Ngư bất đắc dĩ than thầm: Nàng đã cố gắng điệu thấp nhất có thể, cớ sao thương tổn vẫn luôn rơi xuống trên người nàng?

“A nương…” Mẫu thân nàng – Lâm thị từ đầu vẫn nín nhịn, nhưng nghe bà bà muốn để đứa nhỏ đầu còn thương chưa lành ra bến cá, rốt cuộc cũng không nhịn được, nhẹ giọng khuyên:
“Tiểu Ngư còn nhỏ, vết thương trên đầu còn chưa khỏi hẳn…”

“Câm miệng, ngươi là đồ đàn bà lười biếng!” Hồ thị trừng mắt, thịt mỡ trên mặt run bần bật, trông hệt cái bánh bao, rõ ràng buồn cười nhưng không ai dám cười. “Lần nào cũng ngươi châm ngòi, nếu không, Tiểu Ngư sao lại bị thương? Hiện tại xem nàng vẫn tung tăng nhảy nhót, chính là được ngươi sủng quá! Về sau hư hỏng như ngươi, xem thử còn ai thèm cưới nó về làm dâu nữa!”

Lâm thị nghe mà ủy khuất, nước mắt chực rơi. Nàng gả vào Trần gia, làm bao nhiêu việc, khổ cực chẳng ai bằng, cớ sao đến cùng cũng không lọt vào mắt bà bà?

“Nãi nãi, nếu không phải gia gia đánh nương, muội muội sao có thể bị đẩy ngã, đập thương đầu?”
Người vừa mở miệng là Hải ca, mới tám tuổi nhưng tính tình cứng cỏi, xưa nay vốn nhẫn nhịn, nay rốt cuộc cũng không chịu được cảnh nãi nãi luôn chèn ép nương cùng muội muội, nên đứng ra bảo vệ.

Xong rồi! Tiểu Ngư trong lòng kêu khổ, chưa kịp ngăn ca ca thì Hồ thị đã giãy nảy, vừa khóc vừa gào, hai tay đập bàn rung lên bần bật, miệng phun ra lời khó nghe:
“Ngươi cái đồ súc sinh bất hiếu! Ta cho ngươi cơm ngon áo ấm, mà ngươi dám mắng trưởng bối? Ngươi để cha ngươi đánh nương ngươi, chính là nàng đáng đời! Nó muốn hủy hoại cả Trần gia này, dù đánh chết cũng không quá đáng!”

Nghe vậy, Tiểu Ngư ngây người. Nàng biết bản thân bị thương, nhưng không ngờ sau lưng còn có nguyên do mờ ám. Chẳng lẽ nương nàng thật sự làm điều gì kinh thiên động địa? Không thể nào! Nàng càng nghĩ càng cảm thấy trong đó có khúc mắc, quyết phải tìm cho rõ.

Cả nhà rốt cuộc yên ổn sau khi Lâm thị vừa lôi kéo Hải ca vừa khom lưng xin lỗi.

“Mệt chết đi được…” Sau trận náo loạn, Tiểu Ngư thở dài, đây là tiếng cảm thán lớn nhất của mấy ngày qua.

“Ngươi là tiểu nha đầu, mệt cái gì?” Lâm thị vừa rồi còn tủi thân, nay thấy nữ nhi không sao, liền nhẹ lòng. Bao nhiêu ấm ức cũng tan biến, nàng đưa tay chọc nhẹ trán con, cười trách: “Tiểu quỷ đầu!”

“Nương…” Nhìn khuôn mặt nương đầy thương tích, tóc tai tán loạn, trong lòng Tiểu Ngư chấn động. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà ngay cả công công cũng ra tay quản thúc nương nàng? Ở nông thôn, đây chẳng phải chuyện tày trời sao? Thế nhưng, vì sao Hồ thị lại nói giống như nương có tội? Trong lòng Tiểu Ngư ngứa ngáy, cực muốn làm rõ toàn bộ chân tướng.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play