“Ân?” Lâm thị ôm tiểu nữ sáu tuổi, dịu dàng đáp lại.

“Gia gia vì sao lại đánh nương?” – Tiểu Ngư ngẩng đầu hỏi. Chuyện này, vẫn là để chính miệng nương nói ra thì hơn, nghe từ kẻ khác, tất sẽ thêm mắm thêm muối.

Lâm thị vừa nghe hài tử hỏi đến, hốc mắt đã ngân ngấn lệ, run run mãi mà chẳng thốt nên lời. Đến khi Tiểu Ngư tưởng rằng nương sẽ không đáp, nàng mới nghẹn ngào chậm rãi kể hết ngọn nguồn. —— Vốn dĩ không nên nói với hài tử, nhưng Lâm thị chịu ủy khuất, không có ai để giãi bày, con bé hỏi tới, nàng liền không nhịn được mà thổ lộ.

Sự tình thật ra rất đơn giản, chỉ là vướng phải Hồ thị – lão nãi nãi tâm tính như kẻ điên, mới thành chuyện lớn.

Lúc ấy là tháng năm, đúng dịp lễ hội trong thôn. Ngày ấy vốn nên vui vẻ đoàn tụ, nhưng mẫu thân ruột của Lâm thị bị bệnh, nàng muốn trở về thăm một chuyến. Hồ thị lại lấy cớ, bắt nàng phải đưa ra hai mươi văn thì mới cho đi.

Thế nhưng, Lâm thị gả vào Trần gia mười năm, chăm chỉ chịu khó, chưa từng có riêng một đồng. Hồ thị nói như thế, chẳng phải là cố ý làm khó nàng sao? Hơn nữa, Trần gia vốn chưa phân gia, nếu nàng lấy được bạc, tất Hồ thị sẽ càng làm loạn.

Lâm thị bàn với trượng phu Trần Đông Sinh, nói rằng mình đã làm dâu như trâu ngựa bao năm, trên người ngay cả một văn cũng không có, lẽ nào A Nương lại ép nàng vô lý đến vậy? Nếu thật muốn bạc, chi bằng phân gia, ba huynh đệ mỗi người bỏ tiền phụng dưỡng cha nương.

Chưa đợi Trần Đông Sinh mở miệng, Hồ thị đã xông thẳng vào, lớn tiếng mắng Lâm thị có tâm địa ác độc, muốn hại Trần gia, khiến tổ tiên cũng chẳng yên…

Trần lão đầu nghe vợ xúi giục, nổi cơn thịnh nộ, giơ tay đánh thẳng con dâu. Một màn ấy bất ngờ quá, cả nhà chết lặng, không ai dám can ngăn. Chỉ có Tiểu Ngư hoảng sợ lao tới ôm chân gia gia, khóc lóc xin ông buông tha nương mình. Không ngờ lão đầu trong cơn giận, hất mạnh một cước, bé con bay vào góc tường, ngất lịm tại chỗ.

Gáy va đập, Trần Ngư hôn mê bất tỉnh. Hồ thị chẳng những không hối hận, lại còn lớn giọng chửi rủa Lâm thị là ôn thần, gây họa tinh, đủ lời thô tục độc địa đều tuôn ra.

Lâm thị chỉ lo cứu nữ nhi, chẳng buồn quản thân mình đầy thương tích. Trải qua ba ngày giành giật, nàng mới kéo được Tiểu Ngư từ Quỷ Môn Quan trở về. Nhưng nào ngờ, hài tử đã không còn là chính nó như trước…

“Cha chẳng lẽ cũng không giúp chúng ta sao?” – Tiểu Ngư rưng rưng hỏi. Con bé biết ở cái niên đại này, bất hiếu sẽ bị cả thôn phỉ nhổ, Lâm thị vốn chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể nuốt hết ủy khuất vào bụng.

“Cha ngươi… hắn có thể nói được gì?” – Lâm thị rơi nước mắt, từng giọt thấm xuống cổ con, lạnh buốt nơi lòng. “Đó là song thân của hắn. Hắn mà dám nói nửa câu, liền bị nãi nãi ngươi kéo tới thôn trưởng tố cáo tội bất hiếu. Khi ấy, không chỉ hắn, mà cả ca ca, tỷ tỷ, rồi cả ngươi, đều sẽ liên lụy mà tiêu đời.”

“Hừ, bà ta chỉ dọa cha thôi. Muốn thực sự tố cáo, thì đại bá, nhị bá chẳng phải cũng bị vạ lây sao? Dù sao bọn họ cũng là người Trần gia mà!” – Tiểu Ngư nhào trong ngực nương, bĩu môi bướng bỉnh đáp.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play