Bị vòng ôm ấm áp vây quanh, nghe tiếng tim đập hữu lực, nàng bỗng bật cười.
Nguyên lai, dựa vào người khác lại thoải mái như vậy, mà nàng chưa từng có cảm giác ấy. Khi Chu Thanh chưa trở về, nàng luôn nghĩ chỉ cần có người để dựa vào thì tốt, như vậy sẽ không quá mệt mỏi. Nhưng sau khi Chu Thanh trở về, nàng lại cảm thấy hắn chỉ mới mười mấy tuổi, hoàn toàn không gánh vác nổi.
Giờ phút này, nàng mới hiểu chính mình đã sai. Nàng vốn là người trọng sinh, đang trong quá trình thích ứng với thời đại này. Còn Chu Thanh thì từ nhỏ đã phải quen gánh lấy trách nhiệm của niên đại này. Giống như Bạch Du Nhạc, hai mươi mấy tuổi đã phải gánh trách nhiệm phụ thân. Vì thế, Chu Thanh mồ côi phụ mẫu lại càng trưởng thành hơn người đồng lứa, trong lòng cũng nặng chữ trách nhiệm.
Nếu hắn là kẻ hư vô, thì khi nàng chọn hắn, hắn sẽ né tránh, để nàng kéo hắn đi. Chứ không phải dấn thân mạo hiểm nơi đất khách, khiến người khác không tìm ra một điểm sai lầm.
“Hảo, về sau ta dựa vào chàng, đừng để ta thất vọng.” Sau khi thấu hiểu rằng chính mình mới là kẻ không thích ứng, Tiểu Ngư liền thoải mái, hết thảy sự tình đều nghĩ thông.
“Được, ta tuyệt đối sẽ không để nàng thất vọng!” Chu Thanh thấy nàng đã thật lòng tiếp nhận mình, lập tức vui vẻ nở nụ cười, ôm nàng càng chặt hơn.
Vẫn luôn đứng sau Chu Thanh, Trần Đông Sinh nghe được lời bọn họ nói, khóe môi cũng nhếch lên, chân tình vì nữ nhi cao hứng. Có được một nam tử thật lòng thương yêu, bảo hộ, nguyện gánh trách nhiệm cho nữ nhi, quả thật không dễ.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT