Hai mươi món ăn, năm trăm lượng bạc. Tiểu Ngư ngoài mặt chẳng đổi sắc, trong lòng lại khinh bỉ kẻ coi vàng bạc như cỏ rác này. Nhìn Chu Lai Lượng vênh váo đắc ý, nàng đã có chủ ý trong lòng, liền cong khóe môi, mỉm cười nhẹ giọng:
“Dám. Nhưng nguyên liệu phải từ ngươi bỏ tiền ra… Còn việc mua sắm, để ta lo.”
Chu Lai Lượng cười ha hả, ném ra một trăm lượng:
“Cho ngươi chừng này, đủ chứ?”
“Đủ.” – Tiểu Ngư chẳng buồn phí thêm lời. Ngay đó tìm Lâu Phượng Minh làm người đứng giữa, ba bên cùng ký tên điểm chỉ, lập thành văn tự khế ước. Chờ Chu Lai Lượng ôm vẻ đắc thắng rời đi, Tiểu Ngư cầm khế ước trong tay, khóe môi liền hiện một nụ cười gian xảo, khiến Lâu Phượng Minh đứng bên rùng mình, lạnh cả sống lưng.
“Tiểu Ngư… Ngươi thật sự nắm chắc sao?” – Lâu Phượng Minh hạ giọng dò hỏi, tim đập thình thịch. Hắn vốn chẳng muốn làm trung gian, sợ vạ lây cả hai bên.
Tiểu Ngư phe phẩy khế ước, cười tươi như hoa:
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT