Trở về Trần gia, cả nhà đều đã ngồi chờ tin tức. Vừa thấy bọn họ bước vào, ai nấy liền vây lại hỏi han. Lâm thị cùng Chu thị thì nhanh chóng dọn cơm, vì bữa ăn vừa rồi còn chưa kịp động đũa thì mọi người đã phải vội vã ra ngoài.
Trần Vân tuổi hãy còn nhỏ, tính tình hiếu động, bèn ríu rít kể lại tường tận kết cục của Lưu Vương thị, vừa nói vừa vỗ tay cười lớn:
“Đáng đời! Loại người ấy không chịu một phen giáo huấn thì sao mở mắt ra được!”
Nhưng cả nhà Trần gia nghe xong đều im lặng, thần sắc nặng nề. Bọn họ không ngờ, vài câu dèm pha trong thôn lại khiến Ngư nhi phản ứng quyết liệt đến thế. Nếu để Trần Yến nghe thấy những lời kia, chẳng biết sẽ vướng vào họa gì.
Hồ thị giận đến run, nghiến răng nói:
“Nếu còn kẻ nào dám loạn ngôn bậy bạ, thì chúng ta dọn đi! Một chút lợi lộc cũng chẳng để lại cho họ!”
Bà nghĩ tới cảnh dân làng từng chịu ơn cứu trợ của Trần gia, nay lại quay lưng mưu toan sản nghiệp, trong lòng căm phẫn không nguôi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT