Nói năng liên tiếp như pháo nổ, ầm ĩ hướng thẳng Hồ thị, khiến mọi người đều ngây ngẩn cả người.
“Đại tẩu, ta nào có ý làm oan ngươi!” – Trương thị bị quở trách, sắc mặt trắng bệch, ấp úng mãi mới bật ra một câu.
“Nhị tẩu, ý ngươi là ta ăn trộm bạc chắc?” – Vốn luôn yếu đuối, nhu nhược, Lâm thị bỗng chốc trở nên cường hãn, khiến Trần Ngư trố mắt há hốc mồm —— nàng… chẳng lẽ thật sự điên rồi sao!?
“Ta… ta không có ý đó, chẳng qua thuận miệng nói thêm một câu thôi mà.” Trong mắt Trương thị thoáng lóe hận ý, nhưng khóe môi lại nở nụ cười làm lành.
“Nhị tẩu, ngươi xúi giục đại tẩu vu oan ta đem cá bán rẻ cho người ngoài, thiếu tính bạc, lại còn lấy cớ ta sinh nhiều nữ nhi mà chèn ép. Chẳng lẽ ngươi phải bức ta vào chỗ chết mới vừa lòng?” – Lâm thị nghiến răng chất vấn.
“Ô ô… Nương, người đừng chết! Người mà chết rồi, tiểu Ngư phải làm sao bây giờ?” – Trần Ngư vừa nghe, liền tự véo mình một cái, đau đến rơi nước mắt, bật khóc nức nở.
“Nương, người đừng bỏ Yến nhi mà!” – Trần Yến thấy tỷ tỷ khóc thảm thiết, trong lòng cũng ủy khuất, liền khóc òa theo.
Ba đứa nhỏ ôm chặt lấy Lâm thị, khóc đến thảm thương vô cùng.
Vốn dĩ lời Trương thị chỉ là một câu bâng quơ, cùng lắm Lâm thị lải nhải mấy câu rồi thôi, nàng khéo miệng bồi tội thì chuyện coi như qua. Nhưng ba đứa nhỏ vừa khóc lên, cục diện liền trở nên rối loạn.
“Khóc cái gì mà khóc! Ta còn chưa chết đây!” – Hồ thị bị tiếng khóc làm nhức đầu, tức giận quát.
“A nương, ngươi nhìn xem tam đệ muội đi, xúi bọn nhỏ khóc lóc khiến ngươi tức giận, thật là ác độc!” – Trương thị thấy Hồ thị nổi giận, lập tức được thế, lại bắt đầu châm ngòi.
“Đủ rồi!” – Lúc này, ngay cả Chu thị vốn ít khi nổi nóng cũng không nhịn được, lớn tiếng mắng Trương thị, lạnh lùng nói: “Nhị đệ muội, ai tâm địa ác độc, trong lòng tự biết rõ. Nếu không muốn ở chung, thì phân gia đi, ai lo phận nấy!”
Trần Ngư kinh ngạc nhìn Chu thị dám cứng rắn như vậy, trong lòng bội phục đến cúi rạp sát đất. Ngày trước Lâm thị chỉ cần nói chữ “phân gia” thôi là bị Hồ thị xúi giục Trần lão đầu đánh cho một trận. Thế mà Chu thị hôm nay lại dám nói thẳng trước mặt mọi người, quả thật khí phách kinh người.
“Lão đại, ngươi nói gì vậy? Cái nhà này ngươi có phải gia chủ đâu mà dám làm chủ lời phân gia?” – Hồ thị không kiềm được, lập tức đứng lên quát lớn.
Tiếng người một đợt lại một đợt, đúng lúc cơm trưa, ngoài viện cũng vang lên tiếng xì xào nghị luận…
“Bọn nhỏ đều đã thành thân cả, còn chưa phân gia, sớm muộn gì cũng gặp họa lớn thôi.” – Có người ngoài cổng lên tiếng, giọng rõ mồn một, chẳng biết là ai.
“Đúng vậy, nhà nào chẳng thế, hễ con cái thành thân là lập tức tách ra.” – Lại có kẻ gật gù phụ họa.
“Nương, con không muốn phân gia.” – Trần Ngư đột nhiên ôm chặt lấy chân Lâm thị, ai oán nói: “Người hãy nói với nãi nãi đi, con không muốn phân gia…”
“Tiểu Ngư, chuyện này…” – Lâm thị ngồi xổm xuống, ôm lấy nàng, định giải thích rằng bản thân không làm chủ được, chuyện phân gia đâu phải nàng muốn là được. Nhưng còn chưa kịp nói xong, Trần Ngư đã vội ngắt lời.
Nàng so với ai hết đều muốn phân gia, nhưng một khi mở miệng thừa nhận, sẽ bị Hồ thị bám riết không buông, lại thêm Trương thị ghi hận trong lòng. Chính vì thế mới kéo thành tình cảnh khó xử như hôm nay.
“Nương, nhà ta chỉ có cha cùng mấy ca ca… Nếu phân gia, thuyền đánh cá đâu còn thuộc về chúng ta, một mình cha vất vả thì nhà ta làm sao sống nổi?” – Giọng Trần Ngư nghẹn ngào, đôi mắt ngấn lệ, tựa như tiểu hài tử đáng thương.
Lời ấy vừa thốt, liền chạm đúng nỗi đau trong lòng Lâm thị. Nghĩ cho cùng, chẳng phải là bởi cái bụng mình không biết cố gắng, sinh toàn khuê nữ. Nếu có thêm hai đứa nam oa, chờ chúng lớn lên thì dù phân gia vẫn có thể mua thuyền đánh cá, cũng chẳng đến nỗi khổ sở. Bằng không, chỉ dựa vào mấy sào ruộng núi, đời này muốn ngóc đầu cũng khó.
“Nương, người đừng khóc…” – Thấy mẫu thân rơi lệ, Trần Ngư ngoan ngoãn vươn tay lau nước mắt cho nàng, rồi nghiêm túc tính toán từng ngón tay: “Người xem, nếu không phân gia, chờ các ca ca trưởng thành, có thể cùng nhau đỡ đần cho nhà mình. Khi ấy cha cũng không phải mệt nhọc như bây giờ nữa.