“Ngươi không phải kẻ trộm thì đứng chắn trước cửa nhà ta làm gì?” – Tiểu Ngư chẳng hề chịu lép vế, gằn giọng. “Nếu không có chuyện gì thì cút đi chỗ khác, nhà ta không chào đón ngươi. Thân thích đâu chẳng thấy, chỉ thấy loại người mặt dày tự xưng bừa, tưởng mình là cái thá gì!”
Một câu buông ra, khí thế của Tiểu Ngư hùng hổ, không ai có thể ngăn nổi.
“Ngươi… ngươi là con gái nhà ai mà ăn nói thô lỗ, vô lễ thế hả?” – Vũ thị vốn định nhịn, nhưng bị một đứa nhỏ con lại dám dạy đời, thì trong bụng tức tối không nuốt trôi, bèn bật dậy bản tính chua ngoa, mắng lớn:
“Ta là vì tốt cho tỷ tỷ ngươi mà làm mai, lẽ nào ngươi còn muốn để tỷ tỷ ngươi cả đời chẳng gả được ai hay sao!?”
Trong thôn ai cũng biết, Trần Yến đã mười bốn tuổi mà chưa có mối nào, nghe Với thị nói vậy, mấy người đứng xem cũng thì thầm, trách Tiểu Ngư quá ngang ngược.
“Ha! Ngươi nói là cho tỷ ta làm mai?” – Tiểu Ngư đảo mắt, hừ lạnh một tiếng, giọng mỉa mai:
“Ngươi định gả cho ai? Cái thằng cháu trai nhà ngươi thi tú tài mấy lần đều trượt à? Sính lễ mang được bao nhiêu? Cho cái danh phận gì? Tỷ ta mà phải đội lễ bái để tạ ơn cái nhà họ Vũ các ngươi thì Trần gia ta mất mặt đến đâu chứ!”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT