“A… Bên kia chó điên chạy rông, chỗ này thì loạn gào loạn hét,” Trần Ngư cảm thấy Trần Yến thật sự quá mức vô tội, ai cũng có thể giẫm lên đầu nàng mà khi dễ. “Ngươi tính là cái thứ gì?” Vương Liên vẫn không thu lại vẻ kiêu ngạo, nàng đối với đám người trước mặt tràn đầy khinh thường.
“Từ đâu chui ra một phụ nhân chua ngoa như ngươi, đừng tưởng ngươi ăn mặc giả bộ đàng hoàng thì bản cô nương sẽ sợ ngươi. Vị đại thẩm kia, đứng trước cửa nhà ta mà còn hỏi ta là ai, nương ngươi không dạy ngươi cách nhận đường hả? Có biết đường về nhà mình không đấy?”
Về khoản đấu khẩu, Trần Ngư quả là không ai sánh bằng. Bao nhiêu năm qua, nàng đã mài dũa kỹ năng cùng đám phụ nhân trong thôn đấu võ mồm, lại thêm chút bản lĩnh tích lũy từ kiếp trước, tích lại cũng không phải tầm thường.
“Đây là thể loại gì vậy? Ở thôn Nam Ngư mà dám kiêu ngạo thế này, coi bọn ta chết hết rồi sao?!” Chu thị cùng Lương thị từng bước tiến tới gần, áp sát Vương Liên, ra dáng nếu ngươi còn nói thêm một câu, ta liền cho ngươi nếm mùi đau khổ.
“Đám phụ nhân các ngươi chua ngoa xấc láo, ai dám đụng tới ta một chút, ta là nương tử của tú tài đấy!” Vương Liên cũng không hề tỏ ra yếu thế, nghênh ngang tiến về phía Chu thị, một bước cũng không lùi.
“Thật đáng thương!” Trần Ngư nhìn dáng vẻ kia của Vương Liên, buột miệng thốt ra cảm khái.
“Ngươi đừng gây loạn ở đây nữa. Tỷ tỷ của ta có chết cũng không gả cho Tiểu Vũ, ngươi đừng có vọng tưởng…” Trần Ngư nói xong thì hạ thấp giọng lẩm bẩm thêm một câu, vừa vặn để Vương Liên nghe thấy.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play