“Ta…” Tiểu Cường vốn định trả lời, nhưng thấy nương vẫn cứ làm mặt quỷ với mình, lại nghĩ đến việc bọn họ sắp rời khỏi nơi này, cả đời này e rằng cũng chẳng lấy được tức phụ, liền cắn răng nói:
“Có, ta từng đụng tới ngươi!”
Nima, Trần Ngư chỉ cảm thấy chính mình sắp hộc máu.
“Lải nhải! Mọi người đều nghe thấy rồi, giờ các ngươi còn muốn nói gì nữa không?” Mã thị lúc này đắc ý dào dạt, khác hẳn vẻ ủ rũ khi nãy, ngực ưỡn ra, mặt mày hả hê, thầm nghĩ: Dù các ngươi có đuổi chúng ta đi, chỉ cần mang Trần Hải theo, rồi xem ta làm sao tr·a t·ấn nàng.
“Không còn gì để nói.” Đột nhiên Trần Dũng lạnh giọng đáp, rồi ánh mắt âm ngoan nhìn chằm chằm Mã thị:
“Cô nương Trần gia ta, dẫu ch·ết cũng quyết không gả cho nhà ngươi… Cùng lắm thì Trần Ngư cả đời không gả, chúng ta huynh đệ sẽ cùng nhau nuôi dưỡng nàng. Nhưng nếu dám khi dễ muội muội ta…”
“Chúng ta đ·ánh ch·ết hắn!” Trần Thiên đột ngột quát lớn.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play