Trần Tiểu Ngư quả nhiên đúng như Trần Đông Sinh đoán trước, từ trong lòng Lâm thị ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, nức nở một chút rồi ngừng lại, sau đó tức giận đưa ngón tay nhỏ chỉ vào với tiểu Cường, phẫn nộ nói:
“Ta mang canh cá cho tiểu đệ uống, tiện thể gọi tỷ tỷ về nhà ăn cơm, ai ngờ giữa đường hắn lại chặn ta, còn muốn lừa ta theo hắn về nhà, hứa cho ta ăn uống no say. Ta không đồng ý, hắn liền xông tới muốn ôm ta. Ta sợ hãi nên đem canh cá hắt lên người hắn, rồi chạy tới nhà đại bá mẫu lánh nạn…”
“Ha ha…” Tiểu Ngư vừa dứt lời, trong đám đông liền vang lên một tràng cười ầm ĩ.
“Với tiểu Cường, nhà ngươi cơm còn chẳng đủ ăn, lại còn khoác lác đòi cho Tiểu Ngư ăn ngon uống say, khẩu khí cũng lớn nhỉ!” – Có kẻ trêu chọc, tiếng cười rộn ràng.
“Phải đó, hôm nào cho ta nếm thử cái gì gọi là ăn ngon uống say đi,”
Trong đám người kẻ nói người cười, biến cảnh vốn nghiêm túc thành trò cười, khiến Tiểu Ngư vô cùng cạn lời… Với tiểu Cường a, với tiểu Cường, xem ngươi tạo ra cái nhân duyên gì cho mình kia, ai, ta cũng chẳng buồn nói nữa.
“Được rồi, đều im miệng!” – Thôn trưởng bước ra chủ trì đại cục, nghiêm giọng trừng mắt chất vấn tiểu Cường: “Có đúng là ngươi đã làm không?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT