Lúc này, tiếng ồn ào bên bến tàu đã truyền tới tai mấy lão nhân Trần gia, bọn họ cũng vội vàng chạy về.
“Tiểu Ngư không sao chứ!?” – Trần lão đầu chen qua đám đông, lo lắng hỏi.
“Không sao, chỉ là bị dọa sợ thôi.” – Chu thị thấy Lâm thị vẫn còn run rẩy thì vội vàng đáp lời.
“Thằng ranh này!” – Trần Xuân Sinh quát mắng. Trần Thu Sinh đứng phía sau tuy không mở miệng, nhưng gương mặt đầy bất mãn. Điều này khiến Trần Ngư trong lòng càng thêm suy nghĩ.
“Chuyện này mà lan ra, e rằng mấy cô nương trong thôn còn dám ra ngoài sao? Hành vi thật đê tiện bỉ ổi!” – Lương thị thấy có đông người vây xem, cả thôn trưởng cũng ở đó, liền ra vẻ lo lắng nói.
“Đúng vậy, hắn rõ ràng muốn hủy hoại thanh danh cô nương, thật quá ác độc.” – trong đám đông có mấy người có con gái lớn cũng phụ họa, trong lòng không khỏi run sợ.
Ai cũng nghĩ: nếu chuyện này rơi vào con gái mình thì e rằng đời này coi như xong.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play