Ngựa của Tiêu Cảnh Nhuận là một tuấn mã cao lớn uy mãnh màu trắng, lông của nó là một sắc trắng thuần như tuyết, không có một sợi tạp nào. Toàn thân hắn là trang phục cưỡi ngựa màu trắng cùng bạch mã dưới thân lại càng làm hắn tăng thêm sức mạnh.
Hiếm khi nhìn thấy con ngươi giấu sau đôi kính gọng vàng của hắn lộ ra một tia thích thú. Gió nhẹ thổi qua, nhẹ nhàng làm bay vài sợi tóc vương trên trán hắn, càng tăng thêm cảm giác phiêu bạt. Ánh mặt trời chiếu tới, từ đỉnh đầu hắn chiếu xuống, phác họa một đường cắt lấp lánh kim sắc.
Giang Trĩ Nguyệt ngẩng đầu, Tiêu Cảnh Nhuận đưa tay về phía nàng, rõ ràng là góc độ nhìn xuống nhưng lại không có chút áp bức nào. Không gian lặng im hồi lâu, Giang Trĩ Nguyệt chậm chạp không có động tác nhưng Tiêu Cảnh Nhuận vẫn duy trì tư thế duỗi tay.
Như là lời mời, là một lời gặp gỡ mỹ lệ tình cờ.
Nàng đi lạc lại lần nữa gặp được hắn.
Hắn có thể mang nàng rời khỏi đây, chỉ cần nàng nguyện ý để tay lên tay hắn.
Giang Trĩ Nguyệt tựa hồ không có lý do gì để cự tuyệt, bất cứ cành oliu nào Tiêu Cảnh Nhuận đưa ra đều đánh trúng tâm ý của nàng. Nhưng nàng chỉ đứng im, không có ý định nắm tay nam nhân, thẳng đến khi Tiêu Cảnh Nhuận hơi hơi nheo mắt lại, lông mày bất giác hơi động thì Giang Trĩ Nguyệt mới đặt tay vào lòng bàn tay hắn khi hắn chuẩn bị thu tay lại trong nháy mắt.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT