Rời khỏi chỗ thử vai, bên ngoài trời đã tối hẳn.
Gió đêm mùa hè lùa tới, không khí oi bức, nhưng lại mang đến cảm giác đậm đặc hơi thở của cuộc sống. Như thể buổi tối mùa hè vốn nên như vậy, gió nóng nực, bầu trời đầy sao, thành phố phồn hoa và ánh đèn xe cộ nườm nượp.
Tần Sương tuy thất bại trong buổi thử vai, nhưng cô chỉ cho phép mình buồn trong năm phút. Lúc bước ra khỏi nhà vệ sinh, cô đã điều chỉnh lại tâm trạng, đầy sức sống mà bước ra đường.
Cô ngồi mười tiếng đồng hồ tàu cao tốc mới tới được Hồng Kông, sự nghiệp không thuận lợi cũng chẳng thể ảnh hưởng đến việc cô phải sống thật tốt.
Cô coi như mình đi du lịch, dứt khoát men theo con phố mà dạo chơi.
Ven đường có rất nhiều cửa tiệm nhỏ, cô bị hấp dẫn bởi một cửa hàng bán đĩa cũ, bước vào thì phát hiện bên trong còn có thể tìm được những bộ phim cũ từ thập niên 80, 90.
Cô lang thang trong đó mê mẩn quên cả thời gian, có rất nhiều đĩa muốn mua, nhưng vì ông chủ ra giá quá đắt, cuối cùng cô chỉ mua được hai bộ phim mình yêu thích nhất là Vượng Giác Tạp Môn và Thanh Xuân Như Hoa Nở.
Bỏ ra số tiền lớn mua hai chiếc đĩa cũ, cô cẩn thận cất vào túi vải bố của mình.
Từ cửa hàng bước ra, cô lại phát hiện một tiệm trang sức nhỏ ven đường, vừa đi vào đã lập tức ưng ý một sợi dây buộc tóc màu xanh lá.
Màu xanh ấy khiến cô nhớ đến chiếc váy xanh tuyệt đẹp của nữ chính trong bộ phim Chuộc Tội.
Cô bỏ ra mười đồng mua nó, rồi soi gương trong tiệm, buộc mái tóc dài cao lên.
Tóc được cột cao, vùng cổ lập tức trở nên mát mẻ.
Tâm trạng vốn tệ hại của cô, bởi vì mua được món đồ mình thích mà dần dần trở nên nhẹ nhõm, vui vẻ.
Rời cửa tiệm trang sức, cô lại rẽ vào một tiệm thuốc. Trong đó, cô mua vài túi cao dán giảm đau.
Bà ngoại cô bị phong thấp ở vai và cổ, trước đây cô từng nhờ người mua loại cao dán này ở Hồng Kông, hiệu quả rất tốt, sau đó cô lại nhờ mua thêm vài lần, một ít gửi về cho bà ngoại, một ít giữ lại cho bản thân dùng.
Cô thường xuyên bị thương khi quay phim, loại cao dán này đối với cô chẳng khác nào cứu mạng.
Chu Diên thường hay trêu chọc cô: “Cậu đem hết thù lao đóng phim đi tích trữ cao dán rồi, đúng là đại gia cao dán mà.”
Dù vậy, cô cũng chẳng hiểu tại sao mình đóng phim lại hay bị thương đến vậy. Có lẽ vì cô thường nhận những vai nữ phụ độc ác chăng? Trong phim thường xuyên bị đánh đập, bị quăng quật ngã tới ngã lui.
Mà để chân thực, mỗi lần cô đều rất tận tâm để mình ngã thật mạnh.
Chu Diên từng nói cô là tam nương liều mạng, đến cả diễn xác chết làm nền cũng phải cố gắng nín thở, sợ khán giả phát hiện cái xác phía sau vẫn còn thở.
Dù cho khán giả có lẽ vốn dĩ chẳng bao giờ chú ý đến một cái xác nằm im trên đất.
*
Mua xong cao dán, lúc bước ra khỏi tiệm thì đã là mười giờ tối.
Người đi đường so với vừa nãy đã vơi đi rất nhiều, gió trong không khí cũng không còn oi bức như lúc bảy tám giờ, mát mẻ xen lẫn một chút ấm áp.
Tần Sương đứng trước cửa tiệm thuốc, nghe bụng mình réo lên một tiếng thật to.
Lúc này cô mới chợt nhớ ra, mình vẫn chưa ăn tối.
Trên phố có nhiều cửa hàng đã bắt đầu đóng cửa, Tần Sương bước vào một quán trà sữa ven đường, dò hỏi: “Xin hỏi, bây giờ còn có thể mua trà sữa không?”
“Có thể, cô muốn loại nào?”
Tần Sương nói: “Một ly trà sữa tất chân, cho thêm nhiều đá.”
Cô lấy điện thoại ra thanh toán.
Mua xong trà sữa, cô lại ghé vào một quầy hàng rong bên đường mua một phần cà ri cá viên.
Ông chủ quầy bày vài cái bàn nhỏ và ghế nhựa ngay cạnh lề đường, Tần Sương một tay cầm ly trà sữa, một tay cầm phần cà ri cá viên, tìm một chiếc bàn trống tùy ý ngồi xuống.
Gió đêm mát rượi, Tần Sương vừa ăn một viên cá, vừa uống một ngụm trà sữa.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời sao, cô bỗng cảm thấy thật hạnh phúc.
Ngọn gió đêm mùa hè, bầu trời đầy sao, ly trà sữa mát lạnh và phần đồ ăn nóng hổi, khiến cô hoàn toàn quên đi nỗi buồn vài tiếng trước.
Khoảnh khắc này, cô chỉ thấy cuộc đời thật đẹp đẽ, chỉ tiếc là không có ai ở bên cạnh, để cô có thể chia sẻ niềm vui lúc này.
Cô hơi nuối tiếc mà nghĩ, nếu như bà ngoại cũng đang ở đây thì tốt biết bao.