Tần Sương nhìn chằm chằm Lương Yến Châu một lúc, khóe môi bỗng không kìm được mà cong lên.
Lương Yến Châu khẽ chạm vào má cô, nói: “Cười ngốc cái gì? Nghe rõ chưa?”
Tần Sương mỉm cười gật đầu, nói: “Nghe rồi.”
*
Lương Yến Châu phải về Bắc Kinh tế tổ, cũng không tiện nán lại quá lâu. Anh cùng Tần Sương ăn sáng xong, lại đi lên núi cùng cô để thắp hương cho mẹ, sau khi chào tạm biệt bà ngoại thì lái xe rời đi.
Tần Sương tiễn Lương Yến Châu ra đến cửa thôn.
Thật sự đến lúc chia tay, cô bỗng nhiên thấy rất không nỡ, nhìn anh nói: “Hay là để em tiễn anh ra sân bay nhé?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT