Tần Sương xưa nay chưa từng nói xấu ai sau lưng, lần đầu tiên vừa nói thì lại bị chính chủ bắt quả tang, làm cô chột dạ đến mức cả buổi tối cũng không dám nhìn về phía Lương Yến Châu.
Cũng không biết có phải ông trời đang trừng phạt cô vì đã nói xấu người khác sau lưng hay không, mà lúc sau chơi xúc xắc thì cô lại rất xui xẻo, sáu điểm, lần nào cô cũng ném ra điểm nhỏ nhất. Bởi vì người thua phải bị phạt uống rượu, nên cả buổi tối nay cô đã uống không ít cocktail.
Cô vẫn luôn cảm thấy tửu lượng của mình cũng ổn, nhưng không biết là do cocktail pha chế đặc biệt có nồng độ cồn quá cao, hay là thật sự đã uống quá nhiều, đến khi tàn tiệc lúc rạng sáng đi ra ngoài, cô cảm thấy bước chân mình lảo đảo, đầu óc choáng váng, có chút đứng không vững.
Có lẽ là Cố Nhiễm nhìn ra cô đã hơi say, lúc chờ thang máy thì vẫn luôn đỡ lấy cô, nói: “Sương Sương, tối nay cậu có phải uống nhiều quá rồi không? Tớ thấy cậu hình như hơi say rồi.”
Bên cạnh một cô gái khác nói: “Cậu không thấy lúc sau cô ấy toàn thua à, mấy ly cocktail còn lại đều là một mình cô ấy uống hết đấy.”
Tần Uẩn nói: “Đó là loại rượu trái cây pha chế đặc biệt, độ cồn khá cao, đã uống bao nhiêu rồi vậy?”
Tần Sương đã không còn nhớ rõ nữa, mơ màng đáp một câu: “Không nhiều đâu… hình như ba bốn ly thì phải?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT