Tần Sương nhìn anh, nói: “Anh lại gạt em. Dù tối qua em sốt đến mức đầu óc không tỉnh táo, nhưng cũng có lúc em tỉnh, em biết anh không ngủ, vẫn luôn chăm sóc em.”
Lương Yến Châu cười, đưa tay véo má Tần Sương, nói: “Bảo bối, em còn biết tối qua mình sốt đến mức đầu óc không tỉnh táo cơ đấy?”
Anh cúi xuống hôn lên má Tần Sương, rồi mới ngẩng đầu nhìn cô, dịu dàng xoa đầu cô, nói: “Ngoan ngoãn nghỉ ngơi, đừng lo nghĩ gì cả, đợi em nghỉ ngơi tốt rồi, bà ngoại cũng đã hồi phục xuất viện rồi.”
Tần Sương gật gật đầu.
Cô nắm tay Lương Yến Châu, nhìn anh nói: “Lương Yến Châu, hôm nay anh không cần tới bệnh viện đâu, tối qua anh không ngủ thì cũng phải nghỉ ngơi cho tốt, bên bà ngoại đã có dì Triệu, chắc không có vấn đề gì. Lát nữa em gọi cho dì Triệu hỏi tình hình là được.”
Lương Yến Châu xoa đầu Tần Sương, nói: “Không sao, dù sao anh cũng phải ra ngoài một chuyến, lát nữa về sẽ nghỉ ngơi.”
Lương Yến Châu vừa dứt lời, dì Lan ở ngoài nhẹ nhàng gõ cửa, nói: “Lương tổng, bác sĩ Chu tới rồi.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT