Chuyện không vui xảy ra khi cô chuẩn bị về nhà. Trước lúc về, cô đặc biệt đến trung tâm thương mại mua cho bà ngoại một chiếc áo lông vũ. Chiếc áo đó khá đắt, dù đã giảm giá nhưng vẫn hơn một nghìn tệ. Nhưng cô không hề do dự, dùng toàn bộ số tiền mình dành dụm từ nhỏ đến lớn để mua chiếc áo lông vũ đó cho bà ngoại.
Nào ngờ lại trùng hợp như vậy.
Khi cô xách áo lông vũ trở về nhà Lâm Trạch, thì dì Lâm vừa hay bị mất một sợi dây chuyền, cả nhà lục tung lên cũng không tìm thấy.
Cho nên, khi cô đứng ở cửa với chiếc túi áo lông vũ trên tay, tất cả mọi người, bao gồm cả Lâm Trạch đều nhìn chằm chằm về phía cô.
Dì Lâm liếc túi đồ trong tay cô, trực tiếp hỏi: “Sương Sương, con có thấy sợi dây chuyền của dì đâu không?”
Tần Sương lắc đầu, đáp: “Không có ạ.”
Ánh mắt dì Lâm lập tức trở nên thất vọng, rồi lại hỏi tiếp: “Vậy thì tiền đâu mà con mua áo lông vũ Bosideng?”
Tần Sương lập tức hiểu ra. Cô bướng bỉnh nhìn dì Lâm, nhấn mạnh lại một lần nữa: “Dì, con không thấy sợi dây chuyền của dì, càng không lấy sợi dây chuyền đó. Cái áo lông vũ này là hàng giảm giá ở trung tâm thương mại, và con dùng tiền chính con dành dụm từ nhỏ để mua.”
“Sương Sương, dì cũng nhìn con lớn lên, dì biết con rất hiếu thảo với bà ngoại. Lâu lâu mới đến thành phố lớn một chuyến, muốn mua cho bà ngoại chút đồ tốt mang về. Nếu con lấy thì cứ thừa nhận, dì cũng sẽ không trách, chỉ cần lần sau đừng tái phạm là được.”

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play