Vương An Kỳ và Khang Hi không thể nào ngờ được Lê Nhan vào rừng lâu như vậy mà vẫn có thể sống sót trở về.

Cả hai tức đến nổ đom đóm mắt.

Đặc biệt là, cô ta lại được Hà Tôn bế về! !

Đây là lần thứ hai rồi!

Lần đầu tiên tuy mặc đồ bệnh nhân nhưng trông cũng còn sạch sẽ.

Họ đã cố gắng tự thuyết phục mình rằng một cái ôm chẳng là gì cả. Chuyện Lê Nhan lăng nhăng với những người đàn ông khác vẫn còn sờ sờ ra đó, chủ nhân không thể nào để mắt đến một con tiện nhân tàn hoa bại liễu như vậy được.

Nhưng lần này, Lê Nhan bẩn như một kẻ ăn mày ven đường, trên người còn dính đầy máu, vậy mà cô ta vẫn được chủ nhân bế về. Phải biết rằng chủ nhân mắc chứng ưa sạch sẽ trầm trọng, cả về thể chất lẫn tinh thần, ngoài ra anh còn mắc chứng ghét phụ nữ, không thích bị phụ nữ lại gần.

Thế nhưng bây giờ, ranh giới và quy tắc đó đã bị con tiện nhân Lê Nhan này phá vỡ! !

Hai người kinh ngạc đến tột độ. Khang Hi còn có thể kìm chế được phần nào, nhưng Vương An Kỳ thì chỉ muốn xông lên lôi Lê Nhan xuống.

Vương An Kỳ không giỏi che giấu cảm xúc, cô ta nhìn chằm chằm Lê Nhan trong lòng Hà Tôn, nghiến răng nghiến lợi, lửa giận bừng bừng.

Rất nhanh, cô ta đã bị cơn giận làm cho mờ mắt, mất hết lý trí, tức tối chỉ tay mắng nhiếc:

"Chủ nhân, sao ngài có thể ôm con tiện nhân này? Lê Tổ Nhi, mày còn biết xấu hổ không! Chia tay rồi mà vẫn cứ bám lấy chủ nhân không tha, mày cũng không nhìn lại xem mình là thứ đê tiện gì! Sao hả? Những thằng đàn ông mày lẳng lơ không có ai thỏa mãn được mày à? Con khốn! Đừng tưởng mất trí nhớ là có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra, còn muốn nhúng chàm chủ nhân, mày cũng xứng sao?"

"Mày chưa từng soi gương à? Có biết mình bẩn thỉu và đê tiện đến mức nào không! ?"

"Mày rõ ràng biết chủ nhân ghét phụ nữ và còn mắc chứng ưa sạch sẽ nghiêm trọng mà vẫn không biết liêm sỉ, cứ bám riết lấy ngài, có phải mày cố tình muốn làm chủ nhân kinh tởm không!"

"Con tiện nhân, có chút tự trọng thì mau cút xuống!"

Vương An Kỳ trợn mắt nghiến răng, trong mắt đầy vẻ cay độc, vì quá kích động nên mặt mũi cũng trở nên méo mó.

Lê Nhan như bị cô ta dọa sợ, vẻ mặt có chút kinh hãi, cúi đầu, toàn thân run rẩy.

Lê Nhan - đóa bạch liên hoa, đang online, nhỏ yếu, bất lực, lại đáng thương.

Người trong lòng run lên không ngớt, cúi đầu không thấy rõ vẻ mặt, nhưng có thể cảm nhận được cô sắp khóc.

Sắc mặt Hà Tôn âm trầm khó coi. Anh cảm thấy có kẻ nhân lúc mình vắng mặt mà bắt nạt cô, sỉ nhục cô, chà đạp cô là một chuyện, nhưng tận mắt chứng kiến, tự mình cảm nhận lại là một chuyện khác. Đặc biệt là ngay trước mặt anh, đám tôi tớ hỗn láo này còn dám ăn nói xấc xược, ra vẻ ta đây, tự cho mình là chủ!

Có thể tưởng tượng được, lúc anh không ở đây, người phụ nữ nhỏ bé này đã phải chịu bao nhiêu uất ức! Thảo nào lại sợ hãi đến vậy!

Vương An Kỳ vẫn chưa nhận ra mình đã chọc giận Hà Tôn, cô ta thấy Lê Nhan cúi đầu run rẩy, trong mắt liền lóe lên vẻ khoái trá.

Nhờ sự yếu thế của Lê Nhan, Vương An Kỳ lập tức chiếm thế thượng phong, cô ta thậm chí còn có ảo giác rằng mình rất lợi hại, rất cao quý.

Đại tiểu thư nhà họ Lê thì đã sao?

Chẳng phải cũng dễ dàng bị cô ta giẫm dưới chân sao!

. . .

Không ít người đã chú ý đến sắc mặt âm u của Hà Tôn.

Lập tức mồ hôi lạnh túa ra, câm như hến.

Tất cả mọi người đều cảm thấy Vương An Kỳ thật sự điên rồi, dám phạm thượng, ngang ngược kiêu ngạo.

Phúc quản gia cũng bất giác nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm sắc bén nhìn chằm chằm Vương An Kỳ.

Vương An Kỳ vẫn chưa nhận ra sự thay đổi xung quanh, lúc cô ta vô tình chạm phải ánh mắt lạnh lẽo, sâu thẳm của Hà Tôn, cả người mới giật mình kinh hãi.

Cô ta hơi cúi đầu, không dám nhìn nhiều.

Nghĩ đến việc chủ nhân trước nay vốn lạnh lùng khó đoán, tàn nhẫn quyết đoán, cô ta lại cảm thấy điều này hoàn toàn bình thường.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play