Biết đâu những lời cô ta vừa nói chủ nhân đã nghe lọt tai rồi.

Nghĩ đến đây, đáy mắt Vương An Kỳ bừng lên một tia sáng, cô ta liền được đà lấn tới: "Chủ nhân, ngài không nên cứu cô ta! Ngài không biết đâu, chuyện Kiều gia mất tích chiều nay chính là do con tiện nhân này làm. Cô ta ghen tị ngài cưng chiều Kiều gia trong lòng bàn tay, nên đã nhân lúc người hầu không để ý mà mang Kiều gia ra ngoài, rồi vì sợ bị phát hiện nên mới hoảng hốt trốn vào rừng! Kiều gia đến giờ vẫn sống chết không rõ, bặt vô âm tín! Thủ phạm chính thì lại quyến rũ chủ nhân, bình an vô sự! Kiều gia là một sinh mạng vô tội! Chủ nhân, ngài nhất định phải làm chủ cho Kiều gia, tuyệt đối không thể tha cho kẻ đã hãm hại nó!" Vương An Kỳ liếc nhìn Lê Nhan với ánh mắt tàn độc, ý tứ vô cùng rõ ràng.

Cô ta không thấy Kiều gia đâu nên chắc mẩm nó đã chết không còn xương, chỉ có con tiện nhân Lê Nhan này đạp phải vận may nên không chết trong rừng.

Vương An Kỳ nghĩ rằng dù Kiều gia biết bay, nhưng rừng đêm sương mù dày đặc, Kiều gia lại là một kẻ mù đường, làm sao thoát khỏi vô số cạm bẫy chết người trong đó?

Ánh mắt Vương An Kỳ âm hung ác độc ác. Lần này, cô ta nhất định phải khiến Lê Nhan bị chủ nhân hoàn toàn ghét bỏ, không còn cơ hội trở mình!

Dù có dựa vào khuôn mặt đó cũng không được!

Ánh mắt cô ta rơi xuống khuôn mặt Lê Nhan. Từ góc này có thể thấy rõ một bên mặt của cô, thấy trên mặt chỉ dính chút bùn đất và bụi bặm, vậy mà lại hoàn toàn không bị thương. Nhìn kỹ lại còn có một vẻ đẹp kinh tâm động phách trong sự lôi thôi, bừa bộn. Nhất thời cô ta tức đến rung cả lồng ngực.

Con hồ ly tinh, con đàn bà đê tiện này, sau khi vào rừng đã trốn đi đâu mà không bị đám dã thú hung tợn đó tìm thấy.

Khuôn mặt này nếu bị móng vuốt sắc nhọn xé nát thì tốt biết bao!

Đáy mắt Vương An Kỳ lại dâng lên sự ghen ghét khó có thể che giấu.

Cô ta vẫn luôn cho rằng Lê Nhan có thể ở bên cạnh chủ nhân là nhờ vào khuôn mặt này.

Tuy không muốn thừa nhận, nhưng Vương An Kỳ thật sự mơ cũng muốn có được dáng vẻ này, nếu khuôn mặt này có thể xuất hiện trên mặt cô ta thì tốt biết mấy. . .

Nghe những lời này, khuôn mặt Hà Tôn càng thêm âm trầm khủng bố. Anh nhìn sang, giữa hai hàng lông mày là vẻ u ám không tan, đôi mắt màu vàng càng lạnh đến thấu xương, sâu như vực thẳm khiến người ta sợ hãi.

Từ đôi môi mỏng của anh thốt ra những từ ngữ lạnh lẽo, âm u:

"Cô tận mắt nhìn thấy?"

Vương An Kỳ ngẩn người, chủ nhân định xử lý con tiện nhân kia sao?

Cũng đúng, Lê Nhan đã hại Kiều gia, chủ nhân sao có thể tha cho cô ta được?

Trong lòng vui sướng, Vương An Kỳ khó nén nổi sự kích động. Dù cô ta không tận mắt nhìn thấy, nhưng điều đó cũng không cản trở việc cô ta đẩy Lê Nhan vào chỗ chết!

"Tôi. . . tôi nhìn thấy từ xa! Đúng vậy, chính là cô ta làm!"

Gương mặt Hà Tôn u ám, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ nguy hiểm.

Ngay trước mặt anh, lại dám nói dối trắng trợn, lừa trên dối dưới.

Hà Tôn không quên được nụ cười trong sáng rực rỡ của Lê Nhan, một nụ cười "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn" . Dù mình đầy thương tích, cô vẫn cảm thấy vui vẻ từ tận đáy lòng vì đã cứu được một sinh mạng nhỏ, một niềm vui thật trong sạch, thật thuần khiết.

Tay cô ôm con vẹt mào, mắt sáng như sao, khiến tim anh cũng phải rung động.

Bất chợt, Hà Tôn cười lên, một nụ cười ngạo nghễ, yêu nghiệt, và cuồng dã, nhưng đó là một nụ cười lạnh.

Những người hầu chưa bao giờ thấy chủ nhân của mình cười, dù chỉ là một nụ cười lạnh, cũng đủ khiến tim họ đập nhanh.

Vương An Kỳ thì hoàn toàn mê mẩn. Lo lắng Hà Tôn chưa hoàn toàn tin mình, cô ta lại bắt đầu nói năng không kiêng dè:

"Thật đó ạ, chuyện này ngoài tôi ra còn có người khác biết, Khang Hi cũng biết!"

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play