Chẳng lẽ chủ tử thật sự có chút thích Lê Nhan, đến mức có thể tha thứ cho tính lẳng lơ, đứng núi này trông núi nọ của cô ta?
Cũng đúng, nếu không có chút tình cảm nào, tại sao lại chọn Lê Nhan làm đối tượng qua lại, mà còn là đối tượng lâu dài đến năm năm.
Tính cách của chủ tử vốn đã lạnh lùng vô tình, nói không chừng là chủ tử đã che giấu cảm xúc của mình quá tốt, đến mức họ cũng không nhận ra, khiến họ cảm thấy Lê Nhan có cũng được không có cũng chẳng sao. Nhưng trên thực tế, Lê Nhan vẫn có một chút ảnh hưởng đối với chủ tử.
Nghĩ đến đây, Lệ Mi hoàn toàn hoảng loạn.
Có khi Lê Nhan này cũng không phải hoàn toàn vô dụng, ngu như heo. Ít nhất việc cô ta có thể bám lấy chủ tử trở lại chỉ sau ba tháng chia tay đã khiến cô ta không thể xem nhẹ!
Là một thuộc hạ, Lệ Mi tự nhiên không có tư cách cũng không dám chất vấn Hà Tôn điều gì, chưa kể cô ta cũng không phải là người phụ nữ của Hà Tôn nên căn bản không có lập trường. Hơn nữa, Hà Tôn rất ghét những người phụ nữ cố ý tiếp cận anh, nếu để anh biết cô ta có suy nghĩ như vậy, e rằng cô ta sẽ bị điều đi khỏi bên cạnh Hà Tôn.
Cô ta đã vượt năm ải chém sáu tướng, nổi bật giữa vô số đàn ông, diễn nên một câu chuyện nữ kiêu hùng "ai nói nữ nhi không bằng nam tử", đã trả giá bằng máu và nước mắt mà người thường khó có thể tưởng tượng để đến được trước mặt anh, trở thành phó thống lĩnh đội vệ sĩ của anh. Cô ta không muốn công sức đổ sông đổ bể, bị đá ra khỏi cuộc chơi.
Sắc mặt Lệ Mi thay đổi liên tục, cô ta nhanh chóng tiến lên, kính cẩn đứng bên cạnh người đàn ông, đưa tay ra nói:
"Gia, quần áo của ngài bẩn rồi, hay là để tôi ôm Lê tiểu thư về nhé?"
Bước chân Hà Tôn dừng lại, anh vô thức cúi xuống nhìn người phụ nữ trong lòng.
Chỉ thấy cô gái nhỏ vốn đang vùi đầu vào ngực anh, lập tức ngẩng lên, nhíu mày nhìn anh đầy đáng thương. Đôi mắt to tròn đỏ hoe, ngấn nước long lanh, trông sắp khóc đến nơi, dường như sợ anh thật sự sẽ giao cô cho người khác. Bàn tay nhỏ bé của cô còn níu chặt lấy áo anh, trông tủi thân vô cùng.
Đáy mắt sâu thẳm của anh lóe lên một tia cười, nhưng bề ngoài Hà Tôn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như tượng, toàn thân toát ra vẻ tôn quý và xa cách. "Không cần!" Ném ra hai chữ lạnh như băng, Hà Tôn ôm Lê Nhan sải bước quay về, dáng người cao lớn, vững chãi, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.
Con ngươi Lệ Mi co rút lại, cô ta cứng đờ tại chỗ, giữ nguyên tư thế đó, không thể tin vào mắt mình nhìn theo bóng lưng người đàn ông rời đi.
Họ đều biết chủ tử mắc chứng ưa sạch sẽ trầm trọng, vậy mà bây giờ anh lại có thể chịu đựng được việc ôm Lê Nhan đầy lôi thôi, bẩn thỉu.
Điều đó có ý nghĩa gì, không cần phải nói nhiều.
Lệ Mi vô thức siết chặt nắm đấm.
Cảnh này, Lệ Sấn ở trên không trung nhìn thấy rõ mồn một. Anh ta đưa một tay lên sờ sống mũi, chỉ cảm thấy cảnh tượng này sao mà quen thuộc, hình như ở bệnh viện Hải Đại, anh ta cũng định đỡ người nhưng lại nhận được ánh mắt chết chóc từ Gia của họ. . .
Hmm. . .
Lê Nhan khẽ ló nửa cái đầu ra khỏi vòng tay người đàn ông, để lộ trán và đôi mắt ngây thơ, ươn ướt nhìn về phía người phụ nữ mặc trang phục mạnh mẽ, hiên ngang phía sau.
Ừm. . .
Đào hoa của tên yêu nghiệt chết tiệt này cũng nhiều thật đấy. . .
Sao chẳng có mấy ai thích cô nhỉ, rõ ràng cô xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành, đẹp nhất thiên hạ.
Có chút không vui, Lê Nhan bĩu môi.
Và rất nhanh, ánh mắt của cô và Lệ Mi chạm nhau, cô nhận được sự thù địch sắc bén từ đối phương.
Điều Lê Nhan không biết là, Lệ Mi đã coi hành động quay đầu của cô là một sự khiêu khích và khoe khoang.
Vì vậy, Lệ Mi bị kích động đến mức lửa giận trong lồng ngực bùng lên dữ dội, có dấu hiệu sắp tẩu hỏa nhập ma.