Ngày đầu tiên của tháng chín, Chu Vãn Phong thức dậy lúc sáu giờ. Cô mặc bộ đồ thể thao màu đen, chạy bộ quanh khu nhà hơn nửa tiếng, sau đó trở về giãn cơ, rồi ra sân sau luyện một bài quyền. Xong xuôi, cô lên lầu tắm rửa thay đồ, hai mươi phút sau đã đeo cặp xuống nhà.
Chu Chí Nho mặc quần tây, áo sơ mi xanh nhạt, đang ngồi trên sofa ở tầng một đọc báo. Vân Tĩnh Nhã thì đang giúp Vân Thừa Bân kiểm tra đồ trong cặp sách, thấy Vãn Phong xuống lầu, cô bé cười tươi vẫy tay chào.
Cậu nhóc mập Vân Thừa Bân thấy vậy cũng vẫy tay theo.
Đợi mọi người có mặt đông đủ, Dương Nghệ Quân mới từ phòng ngủ bước ra.
Thật hiếm khi bàn ăn sáng lại có đông người đến thế.
"Học kỳ mới, một khởi đầu mới, các con không được lười biếng, phải cố gắng học hành cho tốt. Tĩnh Nhã và Vãn Phong, cấp hai rất quan trọng, muốn vào được trường cấp ba tốt thì bây giờ phải nỗ lực. Nấc thang cuộc đời của mỗi người phần lớn đều bắt đầu từ đây. Học giỏi thì vào trường điểm, học kém thì chỉ có thể vào trường trung cấp hoặc trường nghề. Ba mong cả hai đứa đều sẽ được nhận vào những trường cấp ba trọng điểm hàng đầu."
Chu Chí Nho nói với hai cô gái xong, lại quay sang Vân Thừa Bân:
"Thừa Bân, con cũng vậy, phải rèn luyện thói quen học tập tốt ngay từ nhỏ."
Dương Nghệ Quân gật đầu:
"Ba các con nói đúng, học tập lúc nào cũng là quan trọng nhất."
Vân Tĩnh Nhã và Vân Thừa Bân đều rất nghiêm túc, hứa sẽ chăm chỉ học hành, không lười biếng.
Chu Vãn Phong chỉ cúi đầu ăn.
Chu Chí Nho liếc nhìn cô rồi đột ngột hỏi:
"Vãn Phong, lát nữa ba lái xe đưa con đến trường. Trường của Tĩnh Nhã và Thừa Bân cùng một hướng, sẽ có tài xế đưa chúng đi sau."
"Con không cần đưa đâu. Hai hôm trước con đi qua một lần nên nhớ đường rồi, cũng gần, con có thể tự đi xe đạp."
Chu Vãn Phong từ chối mà không cần ngẩng đầu.
Dương Nghệ Quân chậm rãi khuấy thìa trong bát cháo, ánh mắt vô tình lướt qua Chu Vãn Phong và Chu Chí Nho, vài giây sau mới khẽ cười:
"Vãn Phong à, dì Gia Văn của con phụ trách mảng hành chính ở trường. Dì ấy rất thân với các giáo viên và ban giám hiệu, nếu có chuyện gì con cứ đến tìm dì ấy, đều là người nhà cả, đừng ngại phiền."
Chu Vãn Phong nhanh chóng húp xong bát cháo, đứng dậy khỏi ghế: "Mọi người cứ ăn từ từ, con chuẩn bị đến trường báo danh sớm một chút." Nói rồi, cô vớ lấy chiếc cặp sau ghế, đeo lên lưng rồi đi nhanh ra sân sau.
Sáng sớm ông Đổng đã lau chùi chiếc xe đạp cho cô, kiểm tra lốp trước lốp sau, giỏ xe, còn bọc cho yên xe một lớp da mới.
Chu Vãn Phong ngồi xổm xuống buộc lại dây giày. Trong chiếc cặp sau lưng là bộ văn phòng phẩm và sổ tay mới mua hôm qua, giày và tất trên người cũng là đồ mới.
Điều cô mong chờ nhất khi đến đây chính là được làm lại cuộc đời học sinh. Nếu có điều gì hối tiếc nhất ở kiếp trước, thì đó là cô chưa bao giờ được học hành tử tế.
Quãng đời học sinh ngắn ngủi đã bị quá nhiều chuyện phiền muộn quấy nhiễu, để rồi khi mất đi mới cảm thấy tiếc nuối đến vậy.
Cô đạp xe, cảm giác như có cơn gió đang thúc đẩy từ phía sau. Rời khỏi cổng nhà, mọi toan tính, mưu mô đều bị bỏ lại. Dương Nghệ Quân hay Chu Chí Nho, lúc này tất cả đều không còn quan trọng nữa.
Từ đây đến trường Trung học kiểu mẫu Song Thụ, đạp xe mất khoảng hai mươi lăm phút. Khung cảnh trường học rất đẹp, cây cối xanh tươi. Lối vào là một con đường thẳng tắp, hai bên trồng những cây ngô đồng cao lớn, tỏa bóng mát rượi. Bên phải là sân thể dục nhỏ và sân khấu, bên trái là một khu vườn được thiết kế theo kiểu lâm viên với những lối đi lát sỏi, có cả đình nghỉ mát bát giác và dãy hành lang để nghỉ chân.
Hai bên trái phải là hai dãy nhà văn phòng hành chính cao bốn tầng.
Phía sau là các dãy phòng học, phòng thí nghiệm, thư viện, phòng học đa năng và phòng luyện tập trong nhà. Hai hôm trước, Chu Vãn Phong đã đi dạo một vòng quanh trường.
Diện tích trường không quá lớn, nhưng bù lại cơ sở vật chất và môi trường học tập đều thuộc hàng đầu.
Chu Vãn Phong khóa xe đạp vào nhà xe sát tường. Trên đại lộ Ngô Đồng tấp nập học sinh, cũng có những phụ huynh đưa con đến trường. Bị bảo vệ chặn lại bên ngoài, họ vẫn không chịu rời đi, cố chấp đứng đó nhìn con mình bước vào.
Khối lớp bảy nằm ở dãy nhà học cuối cùng, phía trước là các dãy nhà của khối tám và khối chín. Lúc này, các anh chị lớp lớn đang đứng ở cửa lớp trên lầu, tò mò nhìn xuống đám học sinh mới.
Lớp 7-9 của Chu Vãn Phong ở gian phòng học ngoài cùng bên trái tầng một. Chỗ này có lợi thế là không gian trước cửa rộng rãi, có mấy bồn hoa. Hơn nữa, bên trái là sân thể dục lớn, lại rất gần nhà vệ sinh.
Chu Vãn Phong cứ ngỡ mình đến sớm, nhưng vừa bước vào, trong lớp đã có hơn chục học sinh. Nhìn qua đã thấy nam nhiều hơn nữ, các chỗ ngồi được chọn tạm thời đều tập trung ở khu vực giữa và cuối lớp.
Đặc biệt là bốn cậu bàn cuối, có ghế không ngồi lại vắt vẻo trên mặt bàn. Chân cũng không yên phận mà gác lên ghế, nói chuyện oang oang. Thấy có người bước vào, họ chỉ liếc mắt một cái rồi lại tiếp tục tán gẫu.
Các dãy bàn đôi sát tường gần như đã có người ngồi, còn ba dãy bàn đầu gần bục giảng thì không ai ngó ngàng tới.
Chu Vãn Phong đi thẳng đến dãy thứ hai, ngồi xuống ngay ngắn, lấy sổ tay và hộp bút ra. Cô có thể nghe loáng thoáng nội dung cuộc trò chuyện của mọi người xung quanh.
Bên trái, một cậu bạn đang hỏi bạn cùng bàn xem hồi tiểu học học trường nào.
Bên phải, một nhóm ba bốn người đang bàn tán về nội dung một bộ phim truyền hình chiếu trong hè.
Mấy người bàn cuối có vẻ đang ra vẻ, khoe khoang những "chiến công hiển hách" thời tiểu học.
"Tao á? Hồi đi học tao đấm cả cô giáo dạy Văn, chỉ vì tao không thuộc bài. Lúc đó tao chửi thẳng vào mặt bả, mẹ kiếp tao không thuộc thì liên quan quái gì đến bà. Bả tức điên đòi gọi ba mẹ tao, tao cho một đấm ngã lăn quay. Bồi thường ít tiền xong, bả cũng ngoan hơn hẳn, chẳng dám hó hé gì với tao nữa."
Cậu con trai nói chuyện có giọng khàn khàn, nặng trịch, kể lại chuyện đánh giáo viên mà không hề thấy xấu hổ.