Một ngày trước khi khai giảng, Chu Vãn Phong và Vân Tĩnh Nhã đi dạo phố.
Lần này cả hai không đi xe đạp, chủ yếu vì Chu Vãn Phong vẫn chưa rành đường, mà từ Dinh thự Nam Hồ đến khu phố sầm uất trung tâm cũng khá xa. Hai cô gái xin phép Dương Nghệ Quân đi mua một ít đồ dùng học tập rồi bắt xe buýt đi.
Vân Lam có thói quen ngủ đến hơn mười giờ trưa mới dậy, còn bữa sáng thì gần như không bao giờ đụng đến.
Cậu nhóc mập Vân Thừa Bân có vẻ rất muốn đi theo nhưng bị giữ lại ở nhà. Dương Nghệ Quân còn nhét tiền vào tay Chu Vãn Phong:
"Thấy thích gì thì cứ mua nhé, coi như bà cho cháu tiền tiêu vặt."
Vân Tĩnh Nhã vui vẻ reo lên:
"Cháu cảm ơn bà."
Chu Vãn Phong cúi đầu nhìn những tờ nhân dân tệ mới cóng trong tay rồi nhét vào túi:
"Cháu cảm ơn."
Dương Nghệ Quân cười gật đầu.
Ánh mắt hai người giao nhau, lòng đều tự hiểu.
Chu Vãn Phong mỉm cười, xem ra cô sắp có một khoảng thời gian yên ổn rồi.
Từ Dinh thự Nam Hồ chỉ có tuyến xe buýt số 57 đi thẳng đến trung tâm thành phố. Cả hai chọn ngồi ở hàng ghế sau cùng gần cửa sổ. Vân Tĩnh Nhã đeo một chiếc ba lô xinh xắn, vừa lên xe đã lôi ra một cuốn sổ tay.
Chu Vãn Phong nghiêng đầu nhìn sang.
Trên đó liệt kê chi chít những thứ cần mua hôm nay: móc treo cặp sách, hộp bút, sổ tay, bao bìa sách, hình dán. . . Bên dưới còn ghi cả những món muốn ăn, những nơi muốn đến. . . dày đặc cả một trang giấy, nét chữ vô cùng ngay ngắn, nắn nót.
Vân Tĩnh Nhã vội vàng gập cuốn sổ lại:
"Tớ chỉ ghi lại sơ sơ thôi mà, còn bữa trưa, chúng ta đến quán của ông nội ăn nhé." Nói xong, cô bé chớp chớp mắt, ghé miệng vào tai Chu Vãn Phong, "Tiền tiết kiệm được có thể giữ lại tiêu riêng."
"Quán của ông nội?"
Chu Vãn Phong ngạc nhiên, đến đây lâu như vậy mà dường như chưa ai kể cho cô nghe về chuyện này.
Vân Tĩnh Nhã gật đầu, cười híp mắt hỏi:
"Cậu có biết Ngự Hương Các không?"
Chu Vãn Phong lắc đầu.
"Ông nội và ông hai tớ kể rằng, tổ tiên Vân gia vào thời nhà Thanh từng nấu một bàn tiệc cho hoàng đế khi ngài cải trang vi hành xuống phương nam. Nghe nói trước khi rời đi, hoàng đế còn đặc biệt sai người mang đến một bức thư pháp đề tặng. Từ đó về sau, quán mới đổi tên thành Ngự Hương Các. Ngày trước, ai muốn đến ăn đều phải đặt trước, thậm chí có khi phải xếp hàng chờ đến ba tháng sau. Ông nội và ông hai mở thêm chi nhánh, kinh doanh rất phát đạt, sau này lại mở thêm nhiều chi nhánh nữa, cụ thể có bao nhiêu thì tớ cũng không rõ."
Vân Tĩnh Nhã thì thầm:
"Nghe nói trong nhà có một cuốn gia phả nấu ăn của tổ tiên, truyền nam không truyền nữ. Vì mẹ tớ là con gái nên bác cả con nhà ông hai mới được chọn làm người thừa kế."
Chu Vãn Phong suy nghĩ một lát rồi hỏi:
"Cậu nhóc mập không phải họ Vân sao?"
"Em trai tớ còn nhỏ quá, hơn nữa dù bây giờ ông nội và ông hai không cần tự mình vào bếp, nhưng người thừa kế vẫn phải học nấu ăn. Bác cả đã học nhiều năm rồi mà ông nội chỉ đánh giá là tàm tạm."
"Nhà bà nội cậu làm nghề gì?"
Chu Vãn Phong từng gặp người nhà của Dương Nghệ Quân, một đám người ăn nói bỗ bã, ngoài vẻ ngoài thời thượng, cao cấp ra thì ai nấy đều giống như du côn đầu đường xó chợ.
"Chơi cờ vây. Cụ của bà nội tớ là một danh thủ cờ vây rất nổi tiếng, trong những năm tháng đặc biệt từng liên tiếp đánh bại hơn mười cao thủ Nhật Bản. Giới văn nhân tài tử thời đó đã viết rất nhiều bài văn ca ngợi. Nhưng bây giờ, ngoài bà nội ra, trong nhà không ai sành cờ vây cả. Theo lời bà nội thì chẳng ai có được cái 'tuệ căn' đó."
Vân Tĩnh Nhã ngẫm nghĩ rồi nói thêm:
"Bà nội tớ lợi hại lắm, nhà tớ thường có các kỳ thủ chuyên nghiệp đến tìm bà. Bà còn là cố vấn kỹ thuật của kỳ viện thành phố Vân Hải và là chủ nhiệm ủy ban kỹ thuật của hiệp hội cờ vây nữa."
Chu Vãn Phong ngả người ra sau, khẽ hừ một tiếng. Coi như cô đã hiểu tại sao những người này lại coi trọng danh tiếng đến vậy.
"A, Vãn Phong cậu nhìn kìa, tấm poster quảng cáo ngoài kia là tủ lạnh của công ty ba tớ sản xuất đó."
Vân Tĩnh Nhã kéo tay Chu Vãn Phong, chỉ ra ngoài cửa sổ.
Tấm poster quảng cáo ở trạm xe buýt trông rất bắt mắt, tuyên truyền chương trình khuyến mãi đặc biệt cho dịp Quốc khánh tháng Mười.
Chu Vãn Phong chìm vào suy tư, gia đình này thật đúng là có cả một núi vấn đề.
Dương Nghệ Quân hẳn là người có tính cách bao che, bênh vực người nhà ra mặt. Việc Ngự Hương Các được truyền cho nhà chú út chắc chắn khiến bà ta không vui. Ngày trước không có cách nào, nhưng bây giờ cậu nhóc mập họ Vân đã ra đời.
Chỉ có một điều cô không hiểu, nếu Chu Chí Nho muốn được cả chì lẫn chài, thì hành động trước đó chẳng phải là đã đả thảo kinh xà rồi sao?
Xe buýt đến trạm, hai người xuống xe. Phố đi bộ san sát các cửa hàng, trong đó tiệm văn phòng phẩm mà Vân Tĩnh Nhã nhắc đến là đông học sinh tiểu học và trung học nhất. Riêng khu vực bán bút bi đã chiếm trọn hai kệ hàng, các loại cục tẩy với đủ hình thù đáng yêu cũng khiến Chu Vãn Phong được mở mang tầm mắt.
Chu Vãn Phong dừng lại trước kệ bút máy, tiện tay cầm một chiếc lên. Ngòi bút thon dài, sắc nhọn, chỉ cần ấn nhẹ lên đầu ngón tay là lập tức thấy máu.
Hai người ở lại tiệm văn phòng phẩm khá lâu, Vân Tĩnh Nhã mua rất nhiều thứ. Ra khỏi tiệm, họ đi bộ đến phố ẩm thực, nơi các quầy hàng rong tỏa ra mùi thơm quyến rũ.
Vốn đã hẹn sẽ đến quán ăn chực, vậy mà cuối cùng lại mua một ít ở hàng này, một ít ở hàng kia, chẳng mấy chốc bụng đã no căng.
Cuối cùng, cả hai lại bắt xe buýt trở về.