Tấn Uyên nghe thấy lời Bội Trân, ánh mắt dần tối lại, bước chân cũng chậm đi từng chút.
La Dương thì gãi tai thỏ, ngẫm nghĩ: “Bảo sao anh thấy trên người Tấn Uyên có mùi thơm thơm ngọt ngọt…”
Cậu ôm lấy một quả cầu lông đen, hỏi: “Các ngươi có ngửi thấy mùi gì trên người Tấn Uyên không? Giống như… đào mật ấy.”
Nghĩ đến đào mật, La Dương nuốt nước miếng.
Cầu lông đen: “Pi pi!”
Có mùi chân thối.
“Pi pi!”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play