Tuy không thể lập tức kết nối tinh thần với cậu bé kia, nhưng La Dương vẫn cảm nhận rõ ràng: trong đầu cậu nhóc là một vùng từ trường hỗn loạn.
Trước đây khi còn ở trong thân thể của Tấn Uyên, cậu cũng từng cảm nhận trạng thái tương tự. Sau khoảng thời gian sống chung, La Dương phát hiện chỉ cần hắn chạm vào cậu, hoặc đơn giản là cậu ở bên cạnh hắn, thì tình trạng của Tấn Uyên sẽ ổn định hơn rất nhiều.
Cậu bé này tuy không nghiêm trọng như Tấn Uyên, nhưng cũng có dấu hiệu tương tự. La Dương làm theo bản năng, không ngờ hiệu quả lại rõ rệt đến vậy.
Lần đầu tiên bị cậu bé đẩy ra, La Dương tức giận lắm, nhe răng nanh, giọng ngọng nghịu mà gầm gừ:
“Gan to thật, dám vô lễ với bản Thần Thú đại nhân! Nhóc tin không, bản thần thú sẽ... sẽ…”
Cậu chưa nghĩ ra sẽ làm gì, chỉ biết nhào tới, miệng kêu “Ngao ngao” đầy khí thế.
“Bản Thần Thú đại nhân đâu dễ bị đẩy ra như thế! Ngao ô ——”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play