Thần Điện — viện tiếp khách.
Bên ngoài viện là một rừng trúc mềm mại, bóng trúc đan xen, che khuất tầm nhìn của người ngoài.
Đầu xuân, ánh nắng dịu dàng len lỏi qua từng kẽ lá, mang theo hơi ấm phủ lên mái ngói. Hương trúc hòa quyện cùng mùi đàn hương lâu năm, vấn vít khắp không gian.
“Chúng ta ăn gì ngon ngon đây?” La Dương bĩu môi, đôi mắt mã não màu kim nhạt trong veo nhìn thẳng vào Tấn Uyên.
Bụng cậu phát ra tiếng “Òm ọp” rõ mồn một.
Cậu thật sự đói bụng.
Mái tóc màu hạt dẻ mềm mại rủ xuống trán, dáng vẻ thèm ăn trông vừa ngốc vừa đáng yêu.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT