Nam Tiêu có chút kinh ngạc nhìn Tạ Thừa Vũ, không thể tin vào những gì mình vừa nghe.
Khoảng thời gian này Tạ Thừa Vũ luôn tìm đến cô, gây ra cho cô không ít phiền phức, nhưng cũng mang lại rất nhiều sự giúp đỡ kịp thời. Tình cảm của cô đối với anh rất phức tạp.
Nhưng dù thế nào cô cũng không thể tưởng tượng được Tạ Thừa Vũ sẽ xin lỗi mình.
"Những lời tôi nói với cô trước kia, cô cứ quên đi."
Tạ Thừa Vũ cụp mắt xuống, khiến người khác không thể nhìn thấy cảm xúc của anh.
"Sau này tôi sẽ không nói những lời như vậy nữa."
Nam Tiêu sửng sốt.
Những lời đó là những lời nào? Là những lời Tạ Thừa Vũ nói anh thích cô sao?
Chẳng hiểu sao trái tim cô chợt thắt lại, nhưng chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi cô nhanh chóng mỉm cười:
"Được, chuyện cũ coi như đã qua, tôi sẽ không để tâm, cũng mong Tạ tổng đừng để ý."
Bất kể mục đích của Tạ Thừa Vũ là gì, việc anh đến xin lỗi cô, còn nói những lời giống như muốn đặt dấu chấm hết cho mối quan hệ của hai người, cũng khiến lòng Nam Tiêu nhẹ nhõm đi nhiều.
Cô gật đầu với Tạ Thừa Vũ rồi xuống xe rời đi.
Tạ Thừa Vũ vẫn ngồi trong xe, dõi mắt theo bóng lưng Nam Tiêu rời đi, cho đến khi cô hoàn toàn khuất sau cánh cổng lớn của đoàn phim, anh vẫn chưa thu hồi ánh mắt.
Vào đến phòng nghỉ, Nam Tiêu gạt bỏ hết mọi tạp niệm, bắt đầu sửa kịch bản.
"Khâm Nhiên Truyện" đã quay đến nửa sau, chỉ hơn một tháng nữa là đóng máy. Nam Tiêu vẫn có chút luyến tiếc, cô muốn làm thật tốt công việc trong khoảng thời gian cuối cùng này.
Đang ngồi trước máy tính suy nghĩ về tình tiết thì cửa đột ngột bị mở tung. Nam Tiêu giật mình, cau mày nhìn ra cửa.
Cô vốn không có thói quen khóa cửa khi làm việc, vì ở nơi như phim trường, gần như không bao giờ xảy ra chuyện tự ý xông vào khi chưa được phép. Không ngờ chuyện này lại thật sự xảy ra.
Nam Tiêu nhìn Hứa Nhược Tân đột ngột xông vào, lạnh giọng nói:
"Cô đến đây làm gì? Có việc thì không biết gõ cửa à?"
Hứa Nhược Tân dừng lại trước mặt Nam Tiêu, nheo mắt.
"Gần đây cô và Thừa Vũ có chuyện gì? Hôm ở khách sạn, tại sao anh ấy lại hôn cô?"
Hứa Nhược Tân chắc đang nói đến chuyện Tạ Thừa Vũ hôn cô trong lễ đường của họ vào đêm trước ngày Lâm Yên kết hôn.
Nam Tiêu lạnh lùng đáp:
"Cô cũng nói là anh ấy hôn tôi chứ không phải tôi hôn anh ấy. Muốn biết lý do thì đi mà hỏi Tạ Thừa Vũ, hỏi tôi làm gì?"
Giọng Hứa Nhược Tân lạnh đi:
"Không ngờ cô lại là người sắc sảo như vậy, trước đây tôi thật sự không nhận ra."
"Vậy thì bây giờ cô biết rồi đấy."
Nam Tiêu lạnh lùng nhìn cô ta.
"Hơn nữa, sắc sảo thì có gì không đúng? Nếu không sắc sảo, chẳng phải sẽ bị cô bắt nạt đến chết sao?"
Cô và Hứa Nhược Tân xem như đã hoàn toàn trở mặt, nên nói chuyện cũng chẳng cần kiêng dè gì nữa.
Đôi mắt Hứa Nhược Tân lạnh như băng, cô ta chậm rãi tiến về phía Nam Tiêu.
Bước chân của cô ta rất chậm, nhịp nhàng, ánh mắt nhìn chằm chằm Nam Tiêu cũng rất đáng sợ. Nam Tiêu cảm thấy có gì đó không ổn, liền cau mày:
"Cô định làm gì?"
"Hứa Nhược Tân, cô có bệnh thì đi chữa đi, đừng đến gây sự với tôi."
Cô thực sự phát phiền với Hứa Nhược Tân, nhưng trớ trêu là cả hai lại làm việc cùng một đoàn phim, không thể không chạm mặt. Xem ra sau này lúc làm việc phải khóa cửa lại mới được.
Hứa Nhược Tân vẫn không nói gì, chỉ từng bước tiến về phía trước.
Ngay khi chỉ còn cách Nam Tiêu khoảng nửa mét, Nam Tiêu quyết định nếu Hứa Nhược Tân không dừng lại, cô sẽ ra tay đẩy cô ta. Nhưng đúng lúc đó, Hứa Nhược Tân cuối cùng cũng dừng lại.
Cô ta gắt gao nhìn Nam Tiêu, vừa định mở miệng thì đột nhiên lộ ra vẻ mặt đau đớn, người lảo đảo rồi ngã xuống đất.
Cô ta nhắm mắt lại, trông yếu ớt như sắp ngất đi, Nam Tiêu giật mình hoảng hốt.
"Cô sao thế?"
Cô cúi xuống lay vai Hứa Nhược Tân nhưng cô ta không có chút phản ứng nào. Nam Tiêu tức đến muốn chửi thề.
Hứa Nhược Tân ngất thật hay giả vờ đây? Cô ta đột nhiên chạy vào phòng nghỉ của mình rồi làm ra hành động khó hiểu này, chẳng lẽ là muốn ăn vạ?
Nam Tiêu suy nghĩ một lát rồi quyết định ra ngoài gọi Chu Duệ Thành vào. Cả hai xác nhận Hứa Nhược Tân đúng là đã ngất đi thật, liền lập tức rút điện thoại ra gọi 120.
Xe cứu thương đến rất nhanh, Nam Tiêu và Chu Duệ Thành cùng lên xe đến bệnh viện, những người khác thì ở lại đoàn phim tiếp tục công việc.
Bên ngoài phòng cấp cứu, Nam Tiêu ngồi trên ghế dài ở hành lang, sắc mặt lạnh nhạt.
Cô không quan tâm đến tình hình sức khỏe của Hứa Nhược Tân, cho dù cô ta có thật sự xảy ra chuyện gì, cô cũng không còn sợ hãi nữa.
Dường như vì gần đây không còn sợ Tạ Thừa Vũ, cô cũng không còn sợ Hứa Nhược Tân nữa.
"Nam Tiêu, cô đã làm gì chị dâu tôi!"
Một giọng chất vấn đanh thép vang lên, Nam Tiêu quay đầu lại, thấy Tạ Hoài Ngọc đằng đằng sát khí đi tới, dừng lại trước mặt mình.
"Chị dâu tôi ngất trong phòng nghỉ của cô, có phải cô đã đánh chị ấy không? Hay cô nói gì khiến chị ấy tức giận?"
Nam Tiêu lạnh lùng nhìn chằm chằm Tạ Hoài Ngọc:
"Tạ Hoài Ngọc, anh có bệnh thì đi chữa đi, đừng có đến trước mặt tôi mà phát điên."
"Cô nói gì?"
Tạ Hoài Ngọc không thể tin nổi mà trợn tròn mắt.
Trong suốt ba năm hôn nhân giữa Nam Tiêu và anh cả, cô luôn xuất hiện trước mặt mọi người trong nhà họ Tạ với hình ảnh một kẻ nhẫn nhục chịu đựng.
Nhưng hai tháng nay không biết vì sao, Nam Tiêu nói chuyện ngày càng cứng rắn. Trước kia bị anh ta mắng còn dám cãi lại thì không nói, hôm nay còn dám mắng thẳng mặt người khác.
"Nam Tiêu!"
Tạ Hoài Ngọc nghiến răng nói:
"Cô có thái độ gì thế?"
"Chính là thái độ này đấy, thì sao?"
Nam Tiêu lạnh lùng đáp.
"Nếu anh thật sự cho rằng tôi làm Hứa Nhược Tân tức đến phát bệnh, thì cứ đi thu thập chứng cứ mà kiện tôi đi. Ở đây tức giận một cách bất lực thì có ích gì."
Mấy câu nói này của cô khiến Tạ Hoài Ngọc cực kỳ khó chịu. Tạ Hoài Ngọc nắm chặt tay, gân xanh trên trán nổi lên, nhưng lại không làm gì được cô.
Dù sao Nam Tiêu cũng là phụ nữ, anh ta không thể ra tay đánh cô được, phải không?
"Các người đang làm gì vậy?"
Lúc này, lại có một giọng nói vang lên, Nam Tiêu quay đầu, thấy Tạ Thừa Vũ đang sải bước đi tới.
Tạ Thừa Vũ dừng lại trước mặt hai người, ánh mắt đảo qua Tạ Hoài Ngọc và Nam Tiêu, mày khẽ nhíu lại.
"Hoài Ngọc, em lại làm gì Nam Tiêu rồi?"
". . ."
"Anh cả!"
Tạ Hoài Ngọc nghiến răng nói:
"Rõ ràng là người phụ nữ này làm chị dâu tức đến phát bệnh, còn trơ trẽn cãi lại. Anh không mắng cô ta thì thôi, sao còn bênh người ngoài?"
"Anh mới là đồ trơ trẽn! Tạ Hoài Ngọc, nếu anh không biết nói tiếng người thì mau đi học lại đi!"
Tạ Thừa Vũ còn chưa kịp lên tiếng, Nam Tiêu đã trực tiếp phản pháo.
Trước kia ở nhà họ Tạ, cô thật sự rất giỏi nhẫn nhịn.
Ngày trước Tạ Thừa Vũ ba năm không về nhà, cô đều phải một mình đối mặt với những người nhà họ Tạ coi thường mình. Những năm tháng đó, cô đã phải chịu không biết bao nhiêu lời lẽ cay độc, mỗi lần đều phải đợi đến đêm mới dám lén lút khóc một mình.
Bây giờ cô và nhà họ Tạ đã không còn quan hệ gì, quan trọng hơn là tình cảm của cô dành cho Tạ Thừa Vũ đang dần phai nhạt, không cần phải nhìn sắc mặt nhà họ Tạ nữa, có gì muốn nói cũng sẽ không kìm nén nữa.