Tạ Hoài Ngọc tức đến điên người, đang định cãi lại thì Tạ Thừa Vũ nghiêm giọng nói:

"Hoài Ngọc, em đang nói bậy bạ gì đấy, xin lỗi Nam Tiêu đi."

"Anh cả?"

Tạ Hoài Ngọc khó tin nhìn anh.

Trong ấn tượng của cậu ta, Tạ Thừa Vũ phải rất ghét Nam Tiêu mới đúng, tại sao bây giờ lại thay đổi như vậy?

"Xin lỗi cô ấy đi."

Giọng Tạ Thừa Vũ trở nên lạnh lẽo:

"Đừng để anh phải nói lần thứ hai."

Anh cũng không ngờ Tạ Hoài Ngọc lại dùng từ "trơ trẽn" để miêu tả Nam Tiêu.

Trong ba năm anh không để ý đến cô, Nam Tiêu đã phải chịu bao nhiêu lời sỉ nhục như thế này?

"Không cần."

Nam Tiêu lạnh lùng nói:

"Tôi không cần."

Tạ Hoài Ngọc có xin lỗi cô thì sao chứ, dù gì cũng không phải thật lòng. Lời xin lỗi giả dối đó, cô không cần.

Cô nhìn về phía Tạ Thừa Vũ, lạnh nhạt nói:

"Hôm nay Hứa Nhược Tân chưa được sự đồng ý của tôi đã xông vào phòng nghỉ, nói với tôi mấy lời khó hiểu rồi ngất đi."

"Cô ta ngất đi không liên quan gì đến tôi. Tôi gọi xe cứu thương đưa cô ta đến bệnh viện chỉ là vì lòng nhân đạo mà thôi. Bây giờ các người cũng đến rồi, tôi đi trước đây."

Nói xong, cô quay người rời đi.

Tạ Thừa Vũ nhìn chằm chằm bóng lưng cô vài giây rồi sải bước đuổi theo:

"Cô về đoàn phim à? Tôi đưa cô đi."

"Không cần."

Nam Tiêu cúi mắt nhìn chằm chằm mũi giày da của Tạ Thừa Vũ, lòng có chút chua xót.

Chỉ một lúc sau khi Hứa Nhược Tân được đưa đến bệnh viện, Tạ Thừa Vũ đã vội vã chạy đến. Anh chắc chắn rất lo lắng cho Hứa Nhược Tân mới có thể như vậy.

Người đàn ông này, mọi hành động đều cho thấy sự quan tâm dành cho Hứa Nhược Tân, vậy mà trước đó còn giả dối nói thích cô. Lúc đó cô lại có một thoáng tin tưởng, thật nực cười.

Cố gắng kìm nén nỗi chua xót, Nam Tiêu vòng qua Tạ Thừa Vũ rồi bỏ đi.

"Anh, chị dâu còn ở trong phòng bệnh. . ."

"Đừng gọi chị dâu, cô ta không phải chị dâu của em."

Tạ Thừa Vũ quay đầu, lạnh lùng ngắt lời Tạ Hoài Ngọc rồi đi đến cửa phòng cấp cứu.

Cửa phòng cấp cứu vừa mở, y tá cũng vừa từ trong bước ra, Tạ Thừa Vũ hỏi:

"Sao rồi?"

"Cô Hứa đã tỉnh rồi, chuyển sang phòng bệnh thường là có thể nói chuyện. Xin ngài đợi một chút."

Tạ Thừa Vũ gật đầu, đợi ở cửa một lát rồi đi theo xe đẩy đến phòng bệnh thường.

Đợi bác sĩ và những người không liên quan rời đi, anh mới hỏi Hứa Nhược Tân vừa tỉnh lại:

"Sao hôm nay cô đột nhiên ngất đi vậy?"

"Gần đây em mệt quá, nhất thời đuối sức nên mới ngất đi, anh đừng lo."

Sắc mặt Hứa Nhược Tân tái nhợt, nở một nụ cười gượng gạo.

Ánh mắt Tạ Thừa Vũ hơi tối lại, anh hỏi tiếp:

"Tại sao cô lại đi tìm Nam Tiêu?"

Tim Hứa Nhược Tân khẽ giật thót.

Cô ta cắn môi, tỏ vẻ hơi oan ức:

"Thật ra cũng không có gì, chỉ là muốn tìm cô Nam nói vài câu, hỏi chút chuyện kịch bản, sẵn tiện. . . hỏi chuyện của anh. Cô Nam có nói gì với anh không?"

Tạ Thừa Vũ quan sát vẻ mặt Hứa Nhược Tân, hồi lâu không nói gì.

Tim Hứa Nhược Tân bắt đầu đập nhanh hơn, hoảng loạn không yên.

Hôm nay đúng là một sai lầm, cô ta không ngờ mình lại ngất đi trong phòng nghỉ của Nam Tiêu, tất cả là do gần đây quá mệt mỏi. Sớm biết sẽ như vậy thì cô ta đã không đến.

Nam Tiêu có nói xấu gì cô ta với Tạ Thừa Vũ không? Tạ Thừa Vũ có nghĩ cô ta cố tình vu oan cho Nam Tiêu nên mới ngất trong phòng nghỉ của cô ấy không?

Đang định bịa thêm lý do khác, Tạ Thừa Vũ đã lên tiếng:

"Cô cứ yên tâm dưỡng thai, đừng suy nghĩ lung tung. Mấy ngày nay chú ý nghỉ ngơi."

Câu nói này rất lạnh nhạt, nhưng có vẻ Tạ Thừa Vũ không có ý định so đo với cô ta. Hứa Nhược Tân hơi yên tâm, đáp một tiếng "vâng".

Tạ Thừa Vũ rời đi, Hứa Nhược Tân lập tức gọi bác sĩ gia đình của mình đến, hỏi:

"Sau khi tôi ngất đã làm những xét nghiệm gì, chuyện cái thai không bị lộ ra ngoài chứ?"

Dù đến bệnh viện nào, cô ta cũng đều để bác sĩ gia đình của mình liên hệ trực tiếp với bác sĩ điều trị chính của bệnh viện.

Trước đây cô ta từng nói với Tạ Thừa Vũ rằng cô ta không tin tưởng bác sĩ bên ngoài, so ra thì bác sĩ gia đình hiểu rõ tình hình sức khỏe của cô ta hơn, nên mới phải làm vậy. Tạ Thừa Vũ không hề nghi ngờ, vì thế họ đã thành công giấu giếm cho đến tận bây giờ.

Nhưng chuyện ngất xỉu hôm nay là tình huống đột ngột, cô ta thật sự sợ chết khiếp.

"Cô Hứa yên tâm, chuyện cái thai không bị lộ ra ngoài đâu."

Bác sĩ gia đình lập tức an ủi.

Nghe vậy, Hứa Nhược Tân mới yên lòng, phất tay bảo bác sĩ ra ngoài.

Cô ta nhìn lên trần nhà trắng toát, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.

Thật ra cô ta không hề mang thai, cái gọi là "đứa bé" trong bụng cô ta hoàn toàn không tồn tại!

Ngày đó sau khi Tạ Thừa Vũ bị người ta bỏ thuốc, người cứu anh cũng không phải là cô ta!

Nhưng lúc đó cô ta vừa hay đến nhà họ Tạ, liền lợi dụng cơ hội này để Tạ Thừa Vũ lầm tưởng là mình, như vậy cô ta có thể gắn bó với Tạ Thừa Vũ.

Bây giờ tâm tư của Tạ Thừa Vũ đối với Nam Tiêu khó lường, cô ta bắt buộc phải giữ lấy cái thai trong bụng, nếu không thật sự sẽ mất tất cả.

Gần đây, sau hơn nửa tháng nằm viện, Nam Phong Quốc cuối cùng cũng được xuất viện.

Ông ta hồi phục khá tốt, có thể ăn uống và đi lại bình thường, công việc cũng không có vấn đề gì. Phùng Vân liền đề nghị tổ chức một bữa tiệc chào mừng cho ông ta, Nam Phong Quốc đồng ý, thời gian được ấn định vào chiều hôm nay.

Nam Tiêu, với tư cách là người con gái ruột duy nhất trên danh nghĩa của Nam Phong Quốc, tự nhiên được mời tham dự.

Theo ý của Phùng Vân và Nam Thanh Thanh, Nam Tiêu chỉ là khách mời, nhưng cô đã đến nhà họ Nam trước vài tiếng, đầu tiên là đến bên cạnh Nam Phong Quốc ân cần hỏi han một hồi, sau đó với tư thế chủ nhà, cùng Phùng Vân chuẩn bị cho bữa tiệc.

Điều này khiến Phùng Vân rất tức giận, bà ta luôn dùng đủ lời lẽ bóng gió để chèn ép Nam Tiêu, hy vọng có thể đuổi cô đi, nhưng lần nào Nam Tiêu cũng giả vờ hồ đồ cho qua.

Đến hơn năm giờ tối, khách khứa lần lượt kéo đến. Nam Tiêu và Nam Thanh Thanh cùng đứng ở cửa chào đón khách, vững vàng chiếm giữ vị trí của chủ nhà.

Phùng Vân tức đến điên người nhưng không thể trực tiếp ngăn cản, chỉ có thể sau lưng mắng chửi Nam Tiêu gần chết.

"Yên Yên, cậu đến rồi."

Dần dần, sảnh lớn tầng một trở nên náo nhiệt, nhiều gia đình giàu có ở Bắc Thành lần lượt có mặt. Nam Tiêu vừa đón hai vị khách nữ vào thì thấy Lâm Yên lộng lẫy trong bộ lễ phục đang thướt tha bước tới, bên cạnh là Lệ Cảnh Đình trong bộ vest lịch lãm.

Lâm Yên khoác tay Nam Tiêu, cười nói:

"Tớ đương nhiên phải đến rồi, bà mẹ kế tốt của cậu đã gửi thiệp mời cho tớ mà, với lại tớ cũng muốn đến thăm cậu nữa."

Cô vừa đến đã khoác tay Nam Tiêu, líu ríu nói chuyện. Lệ Cảnh Đình đứng bên cạnh bị làm lơ liền nhíu mày, tiến đến ôm eo Lâm Yên:

"Chúng ta vào trong đi."

"Được."

Thái độ của Lâm Yên đối với Lệ Cảnh Đình không nóng không lạnh. Người ngoài nhìn vào không thấy có gì lạ, chỉ nghĩ rằng Lâm Yên không quấn quýt Lệ Cảnh Đình như lời đồn, nhưng với tư cách là một người vợ, cô cũng không quá lạnh nhạt với anh.

Nhưng trong lòng Lệ Cảnh Đình lại cảm thấy đặc biệt khó chịu.

Lâm Yên của mấy ngày nay so với Lâm Yên trước kia quả là một trời một vực, rốt cuộc là có chuyện gì?

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play