Vốn dĩ anh đã là một người đàn ông cực kỳ anh tuấn, lúc này tóc lại ướt sũng, ánh mắt cũng trở nên long lanh ngấn nước, dưới ánh đèn mờ ảo trông chẳng khác nào một yêu tinh sông nước.

Nam Tiêu quay mặt đi, lạnh lùng nói:

"Tỉnh rồi thì mau về đi, sau này đừng uống nhiều như thế nữa."

Cô xoay người mở cửa, quay lưng về phía Tạ Thừa Vũ, không muốn nhìn anh.

Một hơi ấm chợt áp sát từ phía sau, Tạ Thừa Vũ lại lần nữa ôm lấy eo cô, chậm rãi nói:

"Anh không muốn đi, anh muốn ở lại."

Cơn giận trong lòng Nam Tiêu bùng lên, cô thậm chí còn tức hơn ban nãy.

Vừa rồi cô còn có thể tìm lý do cho Tạ Thừa Vũ, rằng anh uống say không tỉnh táo nên mới làm ra chuyện như vậy.

Nhưng bây giờ anh đã rõ ràng tỉnh rượu rồi mà vẫn còn ở lì không chịu đi, sao cô có thể không tức giận cho được?

"Tạ tổng, xin anh bình tĩnh một chút được không? Tôi không quan tâm những lời anh nói trước đó là thật lòng hay giả dối, nhưng anh có thể nghĩ cho Hứa Nhược Tân được không?"

"Anh còn có Hứa Nhược Tân, còn có đứa bé trong bụng cô ta, anh nên mau chóng kết hôn với cô Hứa, sau này ba người cùng nhau sống tốt, không nên lãng phí thời gian cho tôi."

Nam Tiêu dùng sức gỡ tay Tạ Thừa Vũ ra, lạnh lùng nói.

Người đàn ông phía sau không lên tiếng nữa, cũng không có bất kỳ hành động nào, cơ thể anh như đông cứng lại.

Nam Tiêu thở dài.

Cô kéo cửa mở rộng hơn, hạ giọng:

"Tạ tổng, đi đi."

Cô không biết biểu cảm của Tạ Thừa Vũ thế nào, cô không ngẩng đầu lên, chỉ cảm thấy thời gian như đã bị bấm nút tạm dừng, mọi thứ xung quanh đều bất động.

Một lúc sau, người đàn ông bên cạnh cô đi lướt qua, không gian xung quanh thoáng chốc trở nên rộng rãi.

Cô thở phào nhẹ nhõm, đóng cửa lại rồi dựa vào cánh cửa, nghỉ ngơi một lúc lâu mới chậm rãi đi vào nhà.

Thật lòng mà nói, việc Tạ Thừa Vũ say rượu đến tìm mình thật sự khiến cô bất ngờ, nhưng thế thì đã sao?

Cô đã dần dần buông bỏ được Tạ Thừa Vũ rồi, hơn nữa anh còn có Hứa Nhược Tân.

Huống hồ, cho dù không có những trở ngại này, cô cũng không cho rằng Tạ Thừa Vũ sẽ thật lòng thích một người đã "bị hủy dung ". . .

Chắc chắn anh chỉ nhất thời hồ đồ vì lý do nào đó nên mới luôn đối xử với cô như vậy, đợi anh tỉnh táo lại là sẽ ổn thôi.

Sau khi rời khỏi căn hộ của Nam Tiêu, Tạ Thừa Vũ gọi Chu Văn tới lái xe đưa mình về nhà. Về đến dưới lầu, anh bảo Chu Văn về trước rồi tự mình đi thang máy lên nhà. Mở cửa ra, anh phát hiện đèn trong phòng khách đang sáng, Lệ Cảnh Đình đang ngồi trên sofa, uể oải lật một cuốn sách.

Anh khựng lại một chút rồi hỏi:

"Sao anh lại đến đây?"

Lệ Cảnh Đình có chìa khóa nhà anh, nhưng bình thường sẽ không tự ý đến, dù có đến cũng sẽ báo trước một tiếng. Sao hôm nay lại chẳng nói chẳng rằng thế này?

"Không có gì, hơi bực mình nên qua đây ngồi một lát."

Lệ Cảnh Đình ngả người trên sofa, uống một ngụm rượu.

"Lúc nãy đưa cậu về xong tôi về nhà luôn, vừa vào nhà đã không thấy Lâm Yên đâu. Định gọi điện hỏi cô ấy đi đâu thì cô ấy không thèm nghe máy."

"Một lát sau cô ấy về, tôi hỏi cô ấy đi đâu, cô ấy không trả lời đàng hoàng, còn nói tôi cũng đi ra ngoài mà cô ấy có quản đâu, cớ gì tôi lại quản cô ấy."

"Tôi nói tôi đi uống rượu với cậu, cô ấy không tin, cứ khăng khăng nói tôi đi với Trần Giai Di, còn châm chọc tôi nữa chứ. Tôi kiên nhẫn giải thích thế nào cô ấy cũng không tin, bực chết đi được."

Lệ Cảnh Đình cầm ly rượu, uống hết ngụm này đến ngụm khác, nói xong một đoạn thì ly rượu cũng cạn đáy.

Anh ta cầm chai rượu lên định rót thêm, Tạ Thừa Vũ giữ tay anh ta lại:

"Đừng uống nữa, tối nay đã uống không ít rồi, cứ uống thế này dạ dày anh hỏng mất."

"Ha ha, dạ dày có hỏng thì cô ta cũng chẳng quan tâm."

Ánh mắt Lệ Cảnh Đình tối sầm lại, khiến người khác không tài nào đoán được tâm trạng của anh ta.

"À phải rồi, cậu vừa đi đâu thế?"

Anh ta ngẩng đầu lên hỏi.

"Tôi đưa cậu về nhà trước, lúc quay lại đã không thấy cậu đâu, lại chạy ra ngoài à?"

"Tôi đi tìm Nam Tiêu."

Tạ Thừa Vũ ngồi xuống sofa, day day trán.

Lệ Cảnh Đình sững người.

Anh ta đặt ly rượu xuống, nhìn Tạ Thừa Vũ với vẻ khó tin.

"Này, anh em, cậu làm thật đấy à?"

Anh ta huých vai Tạ Thừa Vũ.

"Cậu thật sự thích Nam Tiêu?"

Chiều nay anh ta đến văn phòng tìm Tạ Thừa Vũ, nghe anh nói thích Nam Tiêu, Lệ Cảnh Đình đã không tin, cho rằng Tạ Thừa Vũ chắc chắn đang hồ đồ.

Vì vậy, anh ta mới rủ Tạ Thừa Vũ đi uống rượu, giảng giải cho anh cả một tràng đạo lý để anh tỉnh táo lại.

Anh ta cứ ngỡ Tạ Thừa Vũ đã tỉnh ra rồi, không ngờ bây giờ anh vẫn nói là thích Nam Tiêu.

Làm anh em hơn hai mươi năm, Lệ Cảnh Đình rất hiểu Tạ Thừa Vũ, biết rằng anh sẽ không nói những lời mà mình không chắc chắn. Vậy là, anh thật sự thích Nam Tiêu sao?

"Ừ."

Tạ Thừa Vũ gật đầu:

"Rất thích."

Lệ Cảnh Đình:

". . ."

Anh ta nhìn Tạ Thừa Vũ bằng ánh mắt không tài nào hiểu nổi.

"Thích thì làm được gì chứ?"

Lệ Cảnh Đình thở dài.

"Chiều nay tôi đến văn phòng tìm cậu, thấy trên bàn cậu có một tờ giấy viết đầy tên, là của Hứa Nhược Tân đưa đúng không? Cô ta muốn cậu đặt tên cho con à?"

"Bên Hứa Nhược Tân, cậu định thế nào?"

Tạ Thừa Vũ nhắm mắt lại, một luồng khí đen tối bao trùm lấy anh, hồi lâu sau vẫn không nói lời nào.

Lệ Cảnh Đình lại thở dài, vỗ vai Tạ Thừa Vũ, nói một câu "Cậu suy nghĩ cho kỹ đi" rồi đứng dậy rời đi.

Tạ Thừa Vũ cứ thế ngồi trên sofa suốt cả đêm, mãi đến sáng sớm hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, anh mới đứng dậy, chậm rãi đi đến bên cửa sổ.

Nhìn dòng xe cộ tấp nập dưới lầu lúc sáng sớm, ánh mắt anh trở nên sâu thẳm.

Phải rồi, Lệ Cảnh Đình nói không sai, anh đã có Hứa Nhược Tân, anh còn có thể làm gì được nữa? Hứa Nhược Tân đã có con, anh còn có thể làm gì đây?

Cái lý "cần phải dứt khoát", anh nhất định phải hiểu.

Sáng hôm sau, Nam Tiêu ăn sáng ở nhà xong thì đến đoàn phim làm việc, vừa ra khỏi cửa đã chạm mặt Tạ Thừa Vũ.

Cô khựng bước, định quay đầu bỏ đi thì Tạ Thừa Vũ đã đuổi theo, thấp giọng nói:

"Lên xe đi, tôi đưa cô đến đó."

"Không cần đâu, Tạ tổng."

Cô xoay người, mỉm cười nói.

"Tôi đến đoàn phim chỉ cần qua đường là tới, không cần anh đưa."

"Lên xe đi, tôi có vài lời muốn nói."

Tạ Thừa Vũ kiên quyết nhìn cô.

Nam Tiêu liếc nhìn anh, thấy vẻ mặt anh nghiêm túc, như thể thật sự có chuyện muốn nói, cô suy nghĩ một chút rồi lên xe của Tạ Thừa Vũ.

Lý do cô thuê căn hộ này là vì nó ở gần đoàn phim, chỉ cần băng qua đường là đến chỗ làm.

Tạ Thừa Vũ lái xe chưa đến một trăm mét đã tới cổng đoàn phim, anh đạp phanh, từ từ cho xe dừng lại bên đường rồi nói:

"Nam Tiêu, xin lỗi."

Nam Tiêu sững người.

"Tạ tổng, ý anh là sao?"

Tạ Thừa Vũ quay đầu lại, nghiêm túc nói:

"Tôi xin lỗi vì những hành vi của mình trong thời gian qua. Sau này tôi sẽ không như vậy nữa."

Trong xe rất yên tĩnh, khoảng cách giữa Nam Tiêu và Tạ Thừa Vũ chỉ vỏn vẹn ba bốn mươi centimet, lúc hai người im lặng, dường như có thể nghe thấy cả hơi thở của đối phương.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play