Edit: Chisana Miyuki

Từ xưa đến nay, con người luôn có hai đặc điểm rõ rệt.
Một là tính hay chống đối – người khác nói gì cũng nghi ngờ, càng bảo làm thì càng không muốn làm, thậm chí còn cố ý làm ngược lại.
Hai là “tật thật thơm” – chuyện cụ thể thế nào thì khỏi nói, ai cũng hiểu.

Dù có vài người tránh được hai đặc điểm này, nhưng Sakaguchi Ango và Chuuya Nakahara chắc chắn không nằm trong số đó.

Điều này thể hiện rõ chỉ sau một lúc họ cầm điện thoại.

Họ mở ứng dụng kia ra, bấm vào bài viết đứng đầu.
Ngay trên cùng là tag “OdaDazai”, sáng rực đến mức Ango và Chuuya không thể rời mắt.

Theo tiêu đề, họ tiếp tục kéo xuống đọc.

Về Odasaku, Chuuya biết rất ít. Cậu chỉ nhớ mang máng rằng người này từng là thành viên dự bị của Port Mafia, là bạn của Dazai và Ango. Nhưng khi còn sống, Oda Sakunosuke và Dazai coi nhau là đối thủ, nên Dazai chưa bao giờ nhắc về anh ta với Chuuya. Vì vậy, Chuuya chưa từng tìm hiểu sâu về con người này.

Vậy mà… bọn họ thật sự có quan hệ kiểu này sao? Không thể nào!

Dazai – cái tên cá thu đó – thật sự có thể có tình cảm ư? Chắc chắn là không!

Những suy nghĩ này khiến Chuuya lạnh sống lưng.

Còn Ango – cả hai người kia đều là bạn của cậu, cũng là những người cậu mang nỗi day dứt vì đã phản bội. Trong thế giới của cậu, Odasaku mất sớm, Dazai cũng sớm cắt đứt quan hệ. Liệu có khả năng, ở một thế giới khác nơi Odasaku vẫn còn sống, anh ấy và Dazai sẽ trở thành một cặp? Chuyện này, Ango cũng không dám khẳng định.
Hoặc cũng có thể… trước đây họ từng có thứ tình cảm mập mờ như vậy, nhưng vì sự phản bội của mình mà đành bỏ dở?

Nhưng mà… Dazai thật sự sẽ đóng vai “bên dưới” sao?
Nếu đổi vai đó thành Odasaku thì… lại càng thấy kỳ quặc!

Chỉ vừa thoáng hình dung, Ango đã nổi hết da gà.

“Giáo sư kính cận, liệu chúng ta đọc mấy thứ này có quá nhiều chuyện không? Viết thế này về ông Oda… chẳng phải hơi…” Chuuya lên tiếng, trong lòng cảm thấy ghép ông ấy với “cá thu” như vậy đúng là có chút thiệt thòi.

“Cũng đúng, kiểu này hơi bị OOC* thật.” Ango gật đầu, đặt úp điện thoại xuống bàn. “Thôi nghĩ chuyện khác đi.”

(*OOC = out of character, viết lệch tính cách nguyên tác)

— 10 phút sau —

“Truyện này… cũng hay phết đấy.” Chuuya vừa đọc vừa lẩm bẩm.

“Viết khá sinh động, mà tính cách hai người cũng hợp phết.” Ango gật gù tán đồng.

— Nửa tiếng sau —

“Ồ… không ngờ còn có thể viết kiểu này. Tội nghiệp con cá thu ghê.” Chuuya cảm thán, “Lần đầu tiên tôi thấy một mối tình vụng trộm lại đẹp đến thế. Cái cảm giác lén lút này… thật sự đã.”

“Nhưng mà ngược quá!” Ango đẩy gọng kính, mắt càng dí sát màn hình. Trong hầu hết các chương, anh chính là nguyên nhân trực tiếp khiến “OdaDazai” đi đến kết cục BE, cảm giác tội lỗi cứ chồng chất.

Nhưng mà… thật sự cuốn đến mức không dứt ra được. Odasaku giống hệt một tia nắng hiếm hoi trong đời Dazai, soi rọi vào trái tim u tối của anh. Câu nói “Dù ở đâu cũng vậy, hãy trở thành người giúp đỡ người khác” nghe thôi đã thấy ấm áp và chữa lành vô cùng.

— Một tiếng sau —

Hai người kề sát đầu, gần như dính chặt vào nhau, mắt không rời khỏi màn hình. Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất:

“OdaDazai là thật…”

“Chúng ta nhất định phải tác hợp cho họ. Đây là cặp xứng đôi nhất thế giới này!” Chuuya khẳng định chắc nịch.

“Họ đã bỏ lỡ nhau quá nhiều lần rồi. Kiếp này, nhất định phải để họ bên nhau. Cục Quản lý phái chúng ta đến đây rõ ràng là ý chỉ của… ý thức thế giới!” Ango tiếp lời, giọng đầy khí thế.

“Cậu kính cận…” Chuuya nghiêm túc nắm tay Ango.

“Chuuya-san…” Ango đáp lại, siết chặt tay anh.

“Vì OdaDazai… chúng ta phải cố gắng hết sức!”
(“Kiếp này, nhất định phải để Odasaku và Dazai ở bên nhau!”)

Rimbaud: “Mấy người… đang nói cái quái gì vậy?”

Vì quá ấm áp, lúc nãy Rimbaud lỡ ngủ thiếp đi. Đến khi tỉnh lại, Feodor và Gogol đã biến mất, còn Chuuya với Ango thì rõ ràng vừa đạt được một thỏa thuận bí ẩn nào đó.

Tính ra, dựa vào hơi ấm từ chiếc ghế dựa nóng hầm hập, Rimbaud nhẹ nhàng duỗi người, nhìn Chuuya đầy sức sống mà cũng yên tâm phần nào.

Thế giới mới vừa mở ra, cũng đồng nghĩa với việc thử thách sẽ khó nhằn hơn.

Nếu đã xác định được nhiệm vụ và mục tiêu, cũng đã sẵn lòng quyết tâm, thì đương nhiên phải bắt đầu hành động thôi.

Thời điểm này, Dazai Osamu và Oda Sakunosuke mới vừa nhận thức được nhau, ngoài việc cùng gia nhập Port Mafia, Ango với họ cũng chưa có nhiều giao lưu.

Còn Chuuya thì lại hơi thân thiết hơn với Dazai một chút, hiện giờ Dazai dường như cũng thích dành thời gian với cậu hơn là chỉ coi cậu là bạn bình thường, họ cứ ba ngày lại hẹn nhau đi chơi khu trò chơi một lần.

Chuuya nghĩ thầm: phải nhanh chóng sắp xếp để Dazai và Odasaku-san có thể ở bên nhau nhiều hơn, chẳng hạn như chơi game chung chẳng hạn.

Mấy ngày nay, ban ngày Chuuya và Ango chăm chỉ làm việc, tối lại rủ Rimbaud bí mật tụ tập bàn luận kế hoạch. Qua vài ngày dò dẫm, họ cũng phần nào hiểu được ít nhiều tiếng lóng trong giới.

Ví dụ như “hắc khi”, “thanh khi”, “ngồi xổm ở tể vòng cấp thấp thủ lĩnh tể”, “áo gió màu nâu nhạt võ trinh tể”, rồi cả “liêu bạch tể”, “nhân sinh người thắng hôi tể” cùng “đao chi trợ chờ” – những từ ngữ nghe lạ tai nhưng được họ nghiên cứu kỹ càng.

Không ngừng nỗ lực, Sakaguchi Ango cuối cùng cũng kết thân được với Odasaku.

Không rõ vì lý do gì, lần này người trở thành bạn thân đầu tiên của Ango chính là Odasaku, còn Dazai lại bị đẩy xuống hàng sau.

Chuyện là thế này: một ngày nọ khi Ango vừa được thăng chức làm thủ lĩnh tình báo riêng, Odasaku bước vào văn phòng cậu.

Mục đích của Odasaku rất đơn giản: đến để “bắt tình báo”.

Thật ra đó cũng là một ngày bình thường, ngoài kia mọi người vẫn đều làm việc, rồi tới lúc tan ca cùng nhau đi Izakaya nhậu nhẹt trò chuyện.

Cũng đúng lúc đó, một thành viên ngoài phòng định giúp cấp trên đi lấy điểm ở bộ phận tình báo, đang hút thuốc lá thì hí hửng nói:

“Các cậu biết không, gần đây thủ lĩnh mới tuyển một hacker làm t*nh báo riêng đấy!”

Mọi người ngoài phòng đều biết chuyện này khá rõ, với họ mà nói, tin tức mới mẻ như vậy thật sự rất kích thích thần kinh. Nhất là mấy nhân viên trẻ mới, đừng nhìn bọn họ lùn tịt, mặt mũi trẻ con, nhưng chỉ vài ngày nữa thôi họ đã là người lãnh đạo trực tiếp, nắm quyền sinh sát của mình rồi.

Mặc dù thủ lĩnh tư nhân tình báo viên thường không xuất hiện trong những tình huống như thế này, nhưng mọi người vẫn rất hưng phấn bàn luận sôi nổi.

Trong cuộc nói chuyện, hình ảnh về Odasaku nhanh chóng được vẽ lên. Anh là một người đàn ông trí thức, dáng vẻ mảnh khảnh tinh tế, tuổi tác nằm giữa thanh niên và thiếu niên. Mặc dù đã làm việc ở đây một thời gian, nhưng rất ít khi xuất hiện, thường mang vẻ lạnh lùng, nghiêm túc...

Không may, câu chuyện vui vẻ của họ nhanh chóng bị gián đoạn. Cấp trên tức giận vì bọn họ bàn luận quá nhiều chuyện không liên quan, liền ra lệnh cho vài người đi xử lý một vị đại nhân vật tình báo phụ trách, rồi dừng công tác tình báo lại để đến gặp Odasaku.

Vậy là, Odasaku và Ango lần đầu tiên chính thức gặp mặt


Tác giả có lời muốn nói:

(1) Trong nguyên tác Trung, lời nói của Odasaku được giữ nguyên.

(2) Tôi đã quên mất là trong truyện tranh "Thượng Triều Sương Mù" từng nhắc tới Dazai và Chuuya đi khu trò chơi tổng cộng hơn 100 lần trong vòng hơn 15 năm.

Tôi thật sự sốt ruột vì hiện tại những gì đang có chưa phù hợp lắm với ý mình. Hôm nay có nhiều nội dung vậy, để tôi sẽ sửa lại, thêm thắt và chỉnh sửa sao cho hoàn chỉnh hơn.

Cảm ơn mọi người đã đồng hành và ủng hộ từ ngày 12/10/2022 đến 14/10/2022 trong lúc tôi vừa làm “bá vương phiếu” vừa dịch truyện Tiểu Thiên Sứ Nga ~

Cảm ơn:

  • “Đầu ra địa lôi tiểu thiên sứ” (ID: 34544513) một lần;
  • “Tưới dinh dưỡng dịch tiểu thiên sứ” (Mặc Nhiễm Ngân Hà) một bình;

Tôi vô cùng biết ơn các bạn đã duy trì ủng hộ, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!

Edit: Chisana Miyuki

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play