Edit: Chisana Miyuki

Văn án:

Ngày xửa ngày xưa, trong một thành phố tràn ngập những người sở hữu dị năng, có một anh chàng đeo kính lúc nào cũng như chán đời, và một quý ông đội mũ sành điệu. Cả hai từng chết đi, lại sống lại, rồi cùng nhau bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn khác.

Sau đó, quê nhà của họ lâm vào nguy cơ diệt vong, kéo theo cả bạn bè thân thiết của họ bị cuốn vào rắc rối.

Để cứu lấy những người thân yêu, cả hai không ngần ngại quay lại chốn cũ.

Hệ thống…

Yêu cầu họ đảm nhận vai trò mai mối, tác hợp dân cư ở quê nhà nhanh chóng kết hôn để đóng góp cho sự phát triển xã hội.

Hai người vốn chưa từng yêu đương lần nào đành phải nhờ đến một tiền bối người Nga tốt bụng.

Tiền bối ấy bật một phần mềm kỳ lạ, từ đó mở ra cánh cửa của một thế giới mới, chính thức bắt đầu hành trình đẩy thuyền cp Odazai.

Vì muốn cp sớm ngày thành đôi, quý ông đội mũ tăng ca không nghỉ, tìm cách đẩy cộng sự ra ngoài uống rượu.

Còn anh chàng đeo kính thì xắn tay hỗ trợ giữ trẻ, đẩy bạn tốt đi hẹn hò cho bằng được.

Cuối cùng, khi hai người kia thật sự tư bôn, họ cho rằng cp đã chính thức nên duyên.

Kết quả là…

Quý ông đội mũ bị cộng sự tặng hoa rồi bất ngờ cầu hôn.

Còn anh chàng đeo kính đang ngủ gà ngủ gật trên ghế sofa thì bị bạn thân hôn lên trán.

Có gì đó sai sai…

Vì vậy họ tìm đến một tiền bối khác – một thủ lĩnh được mệnh danh là “nguy hiểm nhất” – để xin lời khuyên.

Tiền bối ấy thở dài: “Nếu tôi mà biết, thì đâu đến nỗi bị đồn có gian tình với thủ lĩnh bên kia.”

Thực ra toàn bộ câu chuyện này… chỉ là một màn tám chuyện xuyên thế giới hoành tráng.

Một chuyện xưa vừa hài hước vừa tréo ngoe.

 


 

Cảnh báo:

  1. Couple chính là DaChuu (Odazai), có phụ couple khác.

     
  2. Khả năng sẽ xuất hiện những couple ít người chú ý, chưa xác định dứt điểm trước khi kết thúc truyện.

     
  3. Kết thúc có yếu tố “chết giả/ẩn thân”, nhưng sau cùng vẫn gặp lại.

     
  4. Nhiều nhân vật là phản diện hoặc có quá khứ mờ ám.

     
  5. Xuất hiện một số cp “kỳ lạ”, cp thật sự sẽ được đánh dấu ở mục số 1.

     
  6. OOC (tính cách nhân vật khác nguyên tác) là điều chắc chắn, do phần lớn nhân vật đến từ các thế giới song song khác nhau.

     
  7. Nhân vật nào xuyên không sẽ được nói rõ trong chương 1.

     

 


 

Tag: Dị năng, chính kịch, xuyên vị diện, dã sử.

Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Ango, Chuuya ┃ Vai phụ: … ┃ Khác: …

Tóm tắt: Tôi có thể độc thân mà.

Chủ đề: Yêu thương cuộc sống, trân trọng gia đình.

 


 

Chương 1: Nhiệm vụ

Hôm nay vốn là một ngày đẹp, không khí ấm áp, thời gian yên bình. Quản lý cục vừa nâng cấp trang thiết bị và tăng thêm công nhân, nhóm công tác cũng rất tích cực. Nếu không có tiếng gào khóc của một người đàn ông, hôm nay đúng là ngày hoàn hảo.

"Chuuya! Ango! Các người không thể bỏ mặc ta! Không thể bỏ mặc ta!" Phó bộ trưởng bộ nghiên cứu phát minh, Kajii Motojiro, quỳ khóc ôm lấy hai người trước các đồng đội cứu hộ.

"Đứng lại!" Nhìn người mình quý nhất bị quấy rối, Nakahara Chuuya cố gắng giật tay Kajii Motojiro ra, đồng thời hỏi rõ nguyên nhân.

"Ngươi làm gì mà bị phạt? Không nói rõ, sao chúng ta giúp được?"

Một người khác, nhân viên văn phòng Sakaguchi Ango, đồng tình nhìn Nakahara Chuuya: "Đúng vậy, Kajii, ngươi không nói, chúng ta làm sao giúp được?"

Kajii Motojiro siết chặt tay áo, sức mạnh lớn đến nỗi suýt làm Sakaguchi Ango ngã, rồi bật khóc kể đầu đuôi sự việc.

Hóa ra trước đây khi còn ở bộ nghiên cứu phát minh, Kajii phát hiện một thế giới kỳ lạ, đặc biệt vì thần Mori bị cuốn vào đó và chưa được thả ra.

Mori là ai? Là vị dị năng giả đứng đầu quản lý cục, làm việc hơn 800 năm, bị cuốn vào đó không thể thoát, gây nên nhiều nhiệm vụ phức tạp.

Vì tò mò, Kajii tìm đến vài bạn ở bộ cứu hộ, cả nhóm dìu dắt người già trẻ em đến gần xem xét, rồi nghĩ cách đưa Mori ra.

Kết quả phát hiện thế giới kia thiếu đủ thứ, đặc biệt là dân cư.

Do đó, hơn nửa số thành viên cứu hộ và bộ dị năng giả bị cuốn vào đó, chỉ còn lại Kajii nhờ vị thế đặc biệt mà thoát.

Một mình trở về báo tin, Kajii bị cấp trên phê bình vì hành động đơn phương, bị trừ kinh phí, phong tỏa phòng thí nghiệm và đuổi ra bộ hậu cần.

Không thể chịu được, Kajii cầu cứu Sakaguchi Ango và Nakahara Chuuya.

"Các người không thể để ta chết mà không cứu chứ!" Hắn kêu, "Ta không thể mất phòng thí nghiệm, mạng sống, tất cả..."

"Ta đáp ứng ngươi, còn không được sao?" Nakahara Chuuya không chịu nổi tiếng kêu, cũng không tính chuyện bỏ mặc Mori cùng người bị nhốt đó, cuối cùng đều là bạn bè hắn.

"Chúng ta đi xin trang bị cho nhiệm vụ, bảo đảm đưa họ trở về, được không?" Sakaguchi Ango chỉnh quần áo, "Ngươi giờ buông tay chưa?"

Họ đến đây chính vì chuyện này. Việc công nhân quản lý cục vô tình bị cuốn sang thế giới khác là sự cố nghiêm trọng, cần cứu viện kịp thời. Chuyện này vốn là trách nhiệm của bộ cứu hộ, lần này bị trói là do bọn họ.

Thêm lãnh đạo khoa cứu hộ, một dị năng giả từ vị diện nhân tạo Tử Thần Tiểu Học Sinh ( Conan) – Kobayashi Yuya, mắc bệnh cũ tái phát, sức khỏe không tốt, nên lần này tân binh là Sakaguchi Ango và Nakahara Chuuya đứng đầu.

Ai cuốn đi bạn bè thân hữu? Có Kajii và vị thế, còn hai người thì không.

Nghe hai người đồng ý, Kajii lau mặt đứng dậy, sắc mặt thay đổi nhanh, ra hiệu cho Sakaguchi Ango rằng đủ rồi.

"Không làm phiền các người nữa, đồ đạc đã chuẩn bị xong." Hắn vỗ tay, lấy trang bị bên người, "Chọn ngày là chọn ngày, các người đi ngay. Đây là danh sách người cần cứu." Nói rồi nhét tờ giấy vào ngực Sakaguchi Ango.

Sakaguchi Ango liếc mắt nhìn qua, trên đó là một chuỗi danh sách dài đến kinh ngạc, khiến cậu nhất thời sững người — toàn bộ dị năng giả đều đã điền vào.

Nakahara Chuuya thì đỡ trán, mu bàn tay lộ rõ gân xanh, sâu sắc cảm thấy bản thân đã bị kỹ năng diễn xuất của Kajii Motojiro lừa đến thảm thương. Đang định ra tay xử tử tên kia tại chỗ, liền thấy đối phương dùng tốc độ độc thân ba trăm năm mà lần lượt trói cậu với Ango vào cùng một hệ thống, hơn nữa còn dứt khoát ấn nút khởi động nhiệm vụ.

“Sớm quay về một chút nha! Ta sẽ nhớ các ngươi đó ~” Kajii vẫy khăn tay bé xíu tạm biệt bọn họ, “Nhất định phải mang mọi người trở về đó nha!”

Thanh âm của hắn trong tai Sakaguchi Ango và Nakahara Chuuya càng lúc càng mơ hồ, đến mức không còn nghe rõ nữa.

“Hô!” Tiễn được hai người kia đi, Kajii Motojiro không nhịn được lau đi mồ hôi lạnh trên trán, “Cuối cùng cũng lừa được họ vào.”

Hắn thở hắt ra một hơi dài, “Hy vọng mọi chuyện sẽ thuận lợi.”

“Tuy bọn họ không nhớ rõ, nhưng dù gì thế giới này vốn là thế giới ban đầu của hai người bọn họ, sẽ không có cái thế giới ý chí nào đối xử tốt với họ hơn.” Một cô gái tóc ngắn vác theo đại đao bước ra từ góc tường.

“Nói thì dễ lắm, Akiko,” Kajii Motojiro thở dài, “Thế giới này thật sự quá ngoan cường. Ta không nghĩ tới cái thế giới đã bị bộ quản lý phán định là không còn khả năng cứu vãn nữa, không còn bao nhiêu cư dân, chúng ta còn đưa vào nhiều người như vậy để gia nhập cục quản lý, vậy mà Thần lại lần thứ ba khởi động lại nó.”

“Sức sống ngoan cường đến thế, vì để sống tiếp cái gì cũng dám làm... Ta thật sự rất lo, Thần sẽ đem người đều khấu trừ mất.”

“Vấn đề này đã có bộ quản lý chuẩn bị đối sách, sẽ giải quyết ổn thỏa.” Cô gái tóc ngắn, chính là Yosano Akiko, chỉ nhàn nhạt lên tiếng. Hiện tại toàn bộ Cục Quản Lý chỉ còn lại hai người bọn họ, cộng thêm Kobayashi Yuya đang nằm viện là dị năng giả, công việc tiếp theo... còn rất, rất nhiều.

Một trận choáng váng trào lên trong đầu, Sakaguchi Ango theo bản năng tháo kính, xoa huyệt thái dương.

Cậu đây là... đã vào thế giới nhiệm vụ?

Nhìn quanh bốn phía, là bức tường ẩm ướt đen ngòm, chỉ có màn hình máy tính phía trước đang lóe ánh lam u ám.

Cậu hình như đang ở một nơi như hệ thống thoát nước ngầm, Sakaguchi Ango cau mày.

Khi tiến vào khoảnh khắc hệ thống — không giống thế giới hiện thực, hệ thống sẽ tự động thu thập vận mệnh song song ở các vũ trụ đồng vị thể, kết hợp hiện thực để tạo ra thân phận hợp lý cho công nhân, đồng thời cấy ký ức vào não bộ bản thổ dân cư. Hiện tại cậu cần tiếp nhận ký ức mà hệ thống cung cấp.

Đã từng thực hiện vài nhiệm vụ, Sakaguchi Ango rất quen với tình huống này, cho nên giờ cậu hẳn đang trong giai đoạn nằm vùng chuẩn bị ở Port M·afia. Sakaguchi Ango nhìn đám rêu xanh trên vách tường mà trầm ngâm suy nghĩ.

Bao gồm cả thế giới nguyên bản của chính mình, phần lớn ‘Sakaguchi Ango’ đều sẽ vào Port M·afia nằm vùng khi mười chín tuổi, sau đó kết giao với hai người bạn, hại chết một trong số đó, lại cùng người còn lại tuyệt giao, từ đó cõng theo áy náy sống cả đời.

Nghĩ đến đây, cậu không nhịn được thở dài — may mà lần này đến còn kịp.

Nếu có thể, tốt nhất nên nhanh chóng liên lạc với những đồng sự còn lại, tìm cách quay về Cục Quản Lý càng sớm càng tốt.

Đột nhiên, màn hình máy tính chuyển sang đỏ, phát ra rung động cảnh báo. Sakaguchi Ango hiểu rõ — là thành viên Port M·afia đang đến gần.

Đã nửa năm nằm vùng, hắn giả làm h·ac·k·er, ăn trộm tiền quỹ của Port M·afia rồi quyên cho các tổ chức từ thiện, việc bị phát hiện và truy nã chỉ là sớm hay muộn.

Nhưng diễn thì vẫn phải diễn tiếp. Cậu không thể bị phát hiện là nằm vùng, vì vậy chỉ còn cách ôm lấy máy tính mà cắm đầu chạy.

Đáng tiếc, bao năm làm công chức đã khiến thể lực cậu không khá hơn chút nào. Còn chưa kịp ra khỏi hệ thống cống, đã bị một nhóm thành viên Port M·afia lực lưỡng đè ngã, trói gô rồi áp giải lên xe, đưa thẳng về tổng bộ Port M·afia.

Trong suốt quãng đường bị áp giải, Sakaguchi Ango không vùng vẫy gì nhiều, chỉ lặng lẽ suy tính vị trí hiện tại của các đồng đội.

Mori-san không cần nói, chắc chắn hiện giờ đã là thủ lĩnh của Port M·afia, mình lập tức sẽ được gặp người.

Chuuya đi cùng mình, tám chín phần mười là đã rời phố Suribachi, đến dưới trướng Ozaki Koyo.

Rimbaud hiện tại tình hình không rõ, nhưng Mori tiên sinh tuyệt đối không thể nào thật sự giết anh ấy — có lẽ đã trốn đi rồi.

Những người còn lại thì hơi xa: Gide và Verlaine lúc này hẳn vẫn đang ở hải ngoại, mỗi người bận rộn một việc. Ba người Fedya bên Nga sáng lập Rats in the House of the Dead, Fukuchi lão gia là đội trưởng đội săn chó, hai đứa nhóc — một đứa đọc sách, một đứa ở Cô nhi viện.

Chỉ còn Shibusawa Tatsuhiko là không thể xác định, nhưng Ango đoán tám chín phần mười hắn đang ở Cô nhi viện. Dù sao Nakajima Atsushi nhà mình gần như là do một tay hắn nuôi lớn, giờ tuổi vẫn còn nhỏ, khả năng kiểm soát dị năng chưa cao. Nếu giống như mấy thế giới song song khác, bị “viện trưởng” giúp khống chế dị năng mà không rõ nguồn gốc, thì sẽ rất rắc rối.

Suy nghĩ rõ ràng rồi, trong lòng cậu cũng kiên định hơn không ít. Lúc rời đi bị Kajii Motojiro trêu chọc, cậu hơi mất bình tĩnh, còn chưa kịp nhìn kỹ nhiệm vụ cụ thể của thế giới này là gì. Giờ vẫn phải tìm Chuuya cùng Mori-san hỏi cho rõ ràng, rồi bàn bạc đối sách sau.

Chiếc xe bỗng phanh gấp, suýt khiến Sakaguchi Ango đập thẳng mặt vào cửa xe, may mà cậu kịp giữ thăng bằng, điều chỉnh lại tư thế.

Thấy được tòa nhà lớn biểu tượng của Port M·afia, những người áp giải cậu đều theo bản năng thở phào nhẹ nhõm. Tên h·ac·k·er này giảo hoạt đến mức khiến họ đau đầu suốt nửa năm, cuối cùng cũng bị tóm về quy án. Chỉ cần giao hắn cho Ozaki, chẳng lo không khai ra hết.

“Bắt được rồi à?” Một thuộc hạ tiếp ứng đi tới, “Thủ lĩnh ra lệnh, bắt được rồi thì đưa thẳng tới văn phòng thủ lĩnh.”

Người áp giải không thích nói nhiều, chỉ gật đầu chắc nịch, dùng chủy thủ cắt dây trói chân tay Sakaguchi Ango, trực tiếp áp cậu lên thang máy.

— Hô, đau quá!

Sakaguchi Ango xoay tay chân hoạt động một chút — đã lâu rồi chưa bị ai trói kiểu này.

Tạm thời mọi thứ còn trong tầm kiểm soát. Khi vào đến văn phòng thủ lĩnh, Mori Ogai đang đuổi theo Elise, kiên trì đòi đối phương thay chiếc váy mới. Thuộc hạ đến báo cáo cùng Sakaguchi Ango đều đã quen cảnh này, chẳng buồn bất ngờ. Đợi đến khi Mori Ogai ý thức được không đúng, các thuộc hạ đã tự động lui xuống.

Rèm kéo lại, cả căn phòng chìm vào bóng tối. Mori Ogai ngồi thẳng dậy, nghiêm túc nhìn Sakaguchi Ango trước mặt.

“Mori…”

Sakaguchi Ango không chắc trong văn phòng có máy theo dõi hay không, cậu định thử gọi tên người kia, còn chưa kịp thốt ra thì Mori Ogai đã đẩy ghế bật dậy, đi tới ôm chầm lấy cậu.

“Lần này thật sự là tới cứu chúng ta đúng không? Mọi người đều có thể trở về đúng không? Ngươi không biết đâu, ta đã bị kẹt trong thế giới nhiệm vụ này hơn hai mươi năm rồi, sắp phát điên vì nhiệm vụ cấp độ rồi đó!”

 


 

Tác giả có lời muốn nói:

Ngày đầu tiên đổi truyện mới, hoan nghênh các bé dễ thương ~

Một lòng một dạ ship cp Odazai - Nakahara Chuuya.

Mỗi ngày vẫn tăng ca như cũ - Sakaguchi Ango.

Được Shibusawa Tatsuhiko nuôi lớn - Nakajima Atsushi.

Yêu Yokohama, thích trẻ con, dịu dàng nhưng bụng đầy mưu - Mori Ogai.

Ngày nào cũng nghiên cứu nghệ thuật nấu ăn – Rimbaud.

Không thì giúp Chuuya đánh nhau, không thì bị Rimbaud “đút cho ăn” – Verlaine.

Mưu trí nhiều nhưng không bao giờ hại người mình – Fyodor.

Rất mê gây chuyện nhưng thường xuyên bị mắng – Gogol.

Không mê sưu tầm, chỉ mê Atsushi – Shibusawa Tatsuhiko.

Rõ ràng là soái ca nhưng cứ thích ăn mặc như ông chú tròn trịa – Pushkin.

Bị đất nước ruồng bỏ nhưng không tự buông xuôi, ngược lại còn dẫn đầu phản kháng – Gide.

Không hiểu sao ở nhiều thế giới mình đều thành phản diện, nhưng thực chất lại ghét chiến tranh, không có đất diễn thì chỉ lo “ăn hại” cả ngày – Fukuchi Ōchi.

Dù thích nghiên cứu bom nhưng lại là học sinh ngoan, công cụ “vô hình” – Katsura Masakaku.

Trong tất cả các CP xuất hiện:

CP chính: DaChuu, Odango

CP phụ: FukuMori (Fukuzawa × Mori), AkuAtsu (Akutagawa × Atsushi), Ngụy LaLan (Verlaine × Rimbaud), Quả Đà (Gogol × Fyodor).

Có xu hướng nhưng chưa tỏ tình:

KuniKatsu (Kunikida Doppo × Katsura Masakaku) – trong đó Katsura đến cuối truyện vẫn là vị thành niên nên chỉ ở trạng thái mập mờ.

MoJo (Mo Hiroshi × Jōno Saichi) – một bên khá ngốc nghếch nên chưa tỏ tình cho đến cuối.

CP đã được tác hợp thành công, kết thúc HE:

Hawthorne × Mitchell (từng nói rõ là thích, gần như CP chính thức).

Vợ chồng Fitzgerald (CP chính thức).

Bố mẹ Izumi Kyoka (CP chính thức).

Mức độ xuất hiện của từng người không cố định – có thể nhiều, có thể ít.

Edit: Chisana Miyuki

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play