Một đám tử linh nhỏ không hề sợ hãi Sill, một đứa túm lấy tay cậu, thoăn thoắt chạy về phía nghĩa trang.

Sill dụi dụi đôi mắt nhập nhèm vì buồn ngủ, thoáng nhìn thấy những cây tím đen trong vườn, trông giống như bắp cải tím nhưng phần đầu nhỏ hơn.

Cậu ngồi xổm xuống, quan sát loài thực vật kỳ lạ này một lúc, không kiềm được tò mò bèn thò tay chọc nhẹ. Cánh hoa liền lay động như cây mắc cỡ, dần dần bung ra, từ nhụy hoa nhú lên một cọng màu đen có gắn một chiếc lục lạc tím đen ở cuối, tỏa ra một dao động ma pháp yếu ớt.

"Đây là Tử Linh Thảo, quả của nó có thể dùng cho tử linh" Lancelot vừa giải thích cho Sill, vừa khom lưng ngắt một cọng Tử Linh Thảo.

Bàn tay to tái nhợt của hắn khẽ lắc hai cái, lục lạc liền phát ra tiếng chuông thanh thúy. Đám tử linh nhỏ bị tiếng chuông thu hút, nhảy nhót muốn với tới nó, nhưng Lancelot quá cao nên dù bọn chúng đã nhảy hết sức cũng vẫn còn kém một khoảng khá xa.

Sill: "?"

Thứ này chắc chắn không phải là gậy trêu mèo sao?

Lancelot dường như không kiên nhẫn đùa giỡn với lũ trẻ, giải thích xong liền đặt cọng Tử Linh Thảo vào tay Sill.

Khoảnh khắc ngón tay chạm vào nhau, Sill khẽ rụt lại, các đốt ngón tay của cậu bị cái lạnh buốt giá làm cho mất cảm giác.

"Tay anh sao lạnh thế, cứ như..." đã chết lâu rồi vậy.

Sill kịp thời nuốt lại câu nói tiếp theo, ánh mắt dừng lại trên các đốt ngón tay của Lancelot.

Đôi tay kia không chỉ tái nhợt, mà còn ẩn hiện chút màu xanh lam.

"Tôi tu luyện ma pháp hệ băng" Lancelot giải thích. "Vì cơ thể nguyên tố hóa, nhiệt độ sẽ thấp hơn người bình thường một chút."

"...Ra vậy."

Ngày hôm qua trên đường đến thị trấn Kalame, Sill đã nghe Lancelot nhắc đến việc ở Losla, pháp sư là một sự tồn tại vô cùng khan hiếm và tôn quý. Chỉ cần là đứa trẻ sinh ra đã có khả năng tương tác với nguyên tố, dù có xuất thân từ gia đình bình dân thấp kém nhất, cũng có thể vào học viện pháp sư quý tộc để được giáo dục.

Khi nghe điều này, Sill vẫn còn chút hy vọng vào thiên phú ma pháp của mình, nhưng một câu nói của Lancelot đã dập tắt nhiệt huyết của cậu: "Điện hạ, ngay cả những đứa trẻ có thiên phú cực cao, nếu từ nhỏ không được bồi dưỡng, sau khi trưởng thành khả năng tương tác nguyên tố cũng sẽ hoàn toàn biến mất."

Nguyên tố ma pháp chỉ thích trẻ con, chúng sẽ không thân cận người lớn.

Sill gãi đầu, từ bỏ ý định dùng búa ma pháp đập nát đầu chó của Bá tước Mais: "Thôi được rồi."

Giờ nghe Lancelot nói, vị quản gia nghĩa địa này lại là một pháp sư hệ băng sao?

"Đúng vậy" Lancelot khẽ nói khi bị ánh mắt tha thiết của Sill nhìn chằm chằm. "Tuy nhiên, cấp bậc pháp sư được phân chia nghiêm ngặt. Ở Losla, địa vị của Thánh Quang Pháp Sư cao hơn pháp sư hệ nguyên tố thông thường, và pháp sư nguyên tố cũng được chia thành Học Đồ, Kiến Tập Pháp Sư, sau đó mới là Sơ Cấp, Trung Cấp, Cao Cấp Pháp Sư, Đại Ma Đạo Sư và cấp bậc cao nhất là Pháp Thần."

Trên con đường ma pháp này, mỗi lần thăng cấp đều là một trời một vực. Một Kiến Tập Pháp Sư mạnh xa hơn mười Học Đồ Pháp Sư, thực lực và địa vị cũng hoàn toàn khác.

Sơ Cấp Pháp Sư có thể ngồi ngang hàng với quý tộc, trong khi Học Đồ Pháp Sư và Kiến Tập Pháp Sư chỉ có thể có quyền ưu tiên được lựa chọn khi quý tộc chiêu mộ tùy tùng.

Vậy thì – quản gia vẫn đang dừng lại ở cấp độ Học Đồ hoặc Kiến Tập.

Tóm lại nghe có vẻ không lợi hại lắm, chắc không đấu lại đám tùy tùng của Mais.

Nhưng không sao cả.

Sill giơ tay vỗ vỗ vai Lancelot, vai hắn cao hơn cái đầu cậu, với ý động viên: "Vậy anh phải cố gắng lên nhé, cố gắng sớm ngày trở thành Sơ Cấp Pháp Sư, chúng ta sẽ có thể đập nát cái đầu chó của Bá tước Mais."

Lancelot: "..."

"Cậu nói đúng, tôi sẽ cố gắng."

_

Sau khi xác nhận rằng Tử Linh Thảo quả thật không ăn được, Sill quyết định bán chúng để kiếm tiền.

Nghe Lancelot nói, loại quả này là nguyên liệu tử linh mà pháp sư tử linh sử dụng, thường có thể bán được một trăm đồng vàng ở chợ đen.

Kết hợp với những gì hắn đã đề cập trước đó, một quả này có giá trị tương đương chi tiêu một tháng của một gia đình bình thường, hoàn toàn có thể coi là giá cắt cổ.

Sill xoa tay, kiểm kê số lượng Tử Linh Thảo, bỗng cảm thấy một điều gì đó hơi sai.

Chưa kể tại sao bà lão trồng rau lại để lại cho cậu loại hạt giống mọc ra thứ kỳ lạ này, chỉ một buổi tối đã ra hoa kết trái, tốc độ trưởng thành của loài thực vật này không phải là quá nhanh sao?

"Môi trường nghĩa địa khá đặc biệt" Lancelot nói. "Thực vật gieo trồng ở đây sẽ xảy ra các mức độ đột biến khác nhau."

"Ví dụ như chu kỳ trưởng thành rút ngắn, cây non bị ô nhiễm, thoái hóa thành thực vật khác..."

Sill giật mình, nhéo lên một cây Tử Linh Thảo: "Vậy ban đầu nó là gì?"

"Cỏ đuôi chó" Lancelot nói.

"..."

Thôi được rồi, bán được tiền là được.

Sill nhớ lại lá thư kia nói rằng, nơi đây chôn giấu một loại sức mạnh khó tin, không ai biết đến – có lẽ chính vì chịu ảnh hưởng của loại sức mạnh này, trong nghĩa địa mới xuất hiện những hiện tượng kỳ dị như người chết sống lại, thực vật biến dị.

Vậy thì – dưới lòng đất rốt cuộc ẩn giấu thứ gì?Sẽ không phải là Cthulhu chứ?

Cậu nhìn chằm chằm vào lớp bùn đất đen kịt, chìm vào suy tư. Lancelot không biết từ đâu lấy ra một chiếc mặt nạ có gắn lông chim màu đen ở đuôi.

"Ở chợ đen, cả tiểu thương và người mua đều phải đeo mặt nạ" Hắn vừa giải thích, vừa giúp cậu đeo mặt nạ vào. Lông vũ đen mềm mại và những ngón tay lạnh lẽo cùng cọ qua má.

Sill theo bản năng né tránh: "Ngứa."

Ngón tay Lancelot khựng lại, hắn ngẩng mắt nhìn cậu.

"Tôi là nói –" cậu ho khan một tiếng, đánh trống lảng: "Nhất định phải đi chợ đen sao?"

Sill đã tìm hiểu từ quản gia rằng, chợ đen toàn bộ là những giao dịch phi pháp, mọi người đều liều mạng thử thách ranh giới pháp luật, hoàn toàn không có sự công bằng hay giới hạn. Việc bị đâm một nhát giữa chừng giao dịch cũng là chuyện thường xuyên xảy ra.

Nói tóm lại là rất nguy hiểm.

"Đương nhiên rồi" Lancelot giúp cậu điều chỉnh vị trí mặt nạ cho ngay ngắn, chỉ để lộ đôi mắt đẹp và cái cằm.

"Nếu bán những thứ liên quan đến ma pháp tử linh ở chợ thị trấn thông thường, sẽ bị coi là buôn lậu."

"Buôn lậu?" Sill nghiêng đầu: "Sẽ thế nào?"

"Bị áp giải đến Tòa Thánh Quang Giáo Đình, rồi được đưa lên giá treo cổ."

Sill rùng mình: "Thôi thôi, vẫn là đi chợ đen đi."

Lancelot thấy cậu nhượng bộ liền cười trấn an: "Điện hạ không cần sợ hãi, tôi sẽ bảo vệ cậu."

"Pháp sư cao cấp thông thường sẽ không xuất hiện ở chợ đen, mà đều phái tùy tùng đến giao dịch. Ở đó thường chỉ có pháp sư trung, cấp thấp."

Thế nhưng –

Sill gãi đầu: "Quản gia, anh không phải là Kiến Tập Pháp Sư sao?"

Có lẽ còn chỉ là Học Đồ?

"Ồ" Lancelot khép ngón tay lại, khẽ ho khan như thể mới nhớ ra mình còn có cái thân phận Học Đồ Pháp Sư này: "Cũng đúng."

Sill: "???"

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play