Trong nghĩa địa không có đồ ăn, Sill đi theo Lancelot bước đi giữa màn sương mờ mịt, hướng về phía ánh đèn le lói mà tiến về phía trước. Đi một lúc, cả hai đặt chân lên thị trấn nhỏ mang tên "Calame".

Màn sương lạnh lẽo bên ngoài thành đã tan đi nhiều khi đến gần thị trấn, chỉ còn lại ánh đèn lờ mờ và những quán hàng rong được che chắn bằng tấm bạt thô sơ dưới ánh đèn dầu.

Không rõ là do ánh sáng quá tối tăm, hay là do màu bạt cũ kỹ hắt lên, mà những người già trẻ bên quán hàng đều trông tiều tụy, xanh xao vàng vọt.

Con phố này không rộng rãi, hai bên san sát những ngôi nhà lụp xụp, thấp bé, không ít trong số đó là những căn nhà xiêu vẹo, mục nát, toát ra một mùi ẩm mốc, hư hỏng từ những vật liệu gỗ cũ kỹ, lan tỏa khắp con đường.

Trong tầm mắt, cậu không hề thấy bất kỳ tấm biển gỗ nào được treo, những kiến trúc tương tự như quán rượu hay nhà trọ cũng không xuất hiện.

Sill khẽ nhíu mày, ngăn một bà lão bán rau đang chuẩn bị dọn hàng hỏi: "Bà ơi, xin hỏi ở đây có chỗ nào bán đồ ăn không ạ?"

Mu bàn tay của bà lão nhăn nheo như đậu phụ khô, đôi mắt đục ngầu đánh giá Sill một lượt, rồi bà cất giọng khàn khàn: "Chàng trai trẻ, ở đây không có quán rượu, mà mấy quán bán bánh nướng cũng đã dọn hàng rồi."

Bà dừng lại một chút, rồi nói thêm: "Tuy nhiên, tôi vẫn còn vài củ khoai tây. Nướng lên là ăn được. Nếu cậu muốn... ừm, một đồng vàng nhé."

Sill vốn có gia cảnh khá giả ở thế giới cũ, lại đặc biệt hào phóng trong chuyện ăn uống, nên cậu không suy nghĩ nhiều. Cậu liền rút một đồng vàng từ túi tiền Lancelot đưa cho bà lão.

Lancelot đứng bên cạnh, ánh mắt khẽ lóe lên nhưng hắn không lên tiếng ngăn cản.

Bà lão búng đồng vàng, đưa lên tai nghe tiếng, xác nhận là tiền thật. Đôi mắt đục ngầu của bà sáng lên một chút, nhìn Sill với vẻ kỳ lạ khó tả.

Sill không rõ chuyện gì chỉ nghiêng đầu, đôi mắt trong veo đối diện với bà, nở một nụ cười thiện chí.

Như thể bị bỏng, bà lão vội vàng cúi đầu.

Bà nắm chặt đồng vàng, ném mấy củ khoai tây vào một cái sọt bên cạnh, thậm chí còn không kịp thu dọn tấm bạt. Bà đẩy cái sọt về phía Sill, rồi vội vàng quay người bỏ đi.

Khi Sill tiến lên nhặt mấy củ khoai tây, cậu phát hiện dưới đáy sọt còn nằm chi chít những hạt giống màu đen, nhưng ngẩng đầu nhìn lại thì bà lão đã biến mất.

"Đi nhanh vậy sao?" Sill ngơ ngác gãi đầu, không biết nên xử lý đống đồ bà ấy bỏ lại thế nào.

"Cái này chắc là để lại cho cậu." Lancelot thản nhiên nói.

Sill quay đầu lại, thấy vị quản gia không chút để ý mở đồng hồ quả quýt ra xem qua vừa nói: "Ở Losla, một trăm đồng vàng đủ để một gia đình bình thường chi tiêu trong một tháng, còn rau củ - ví dụ như khoai tây, một đồng vàng có thể mua cả một sọt."

Nói cách khác, Sill đã bị lừa.

Có lẽ vì chột dạ, người bán rau đã không mang theo sọt hạt giống, để lại cùng khoai tây cho Sill. Nhưng cho dù cả hai thứ này cộng lại, giá bán bình thường cũng không đến 50 đồng bạc.

Sill phản ứng lại, nhưng có chút không thể hiểu được: "Vậy sao vừa nãy anh không nói gì?"

Lancelot cong mắt cười: "Là người hầu, tôi vô điều kiện ủng hộ mọi quyết định của điện hạ."

Sill: "..."

Nghe Lancelot giải thích như vậy, cậu cũng không tiện nói thêm gì. Cậu chỉ cúi người nắm một nắm hạt giống, trải ra lòng bàn tay xem xét kỹ lưỡng.

Hạt giống đều có màu đen, hình dạng cũng không giống nhau. Với kinh nghiệm trồng trọt ít ỏi của Sill, cậu hoàn toàn không thể đoán được chúng có thể mọc ra thứ gì.

Thôi kệ đi, dù sao trong nghĩa địa cũng có rất nhiều đất lá mục, cứ nhặt một hai cục mà gieo là được, kiểu gì cũng không giống đậu ma mà mọc ra một cái cây cao chót vót được.

Sill xách cái sọt đeo lên lưng, định bụng xem các quán hàng rong khác có bán đồ ăn không, bỗng nhiên nghe thấy một tràng tiếng vó ngựa dồn dập xen lẫn tiếng bánh xe từ xa đến gần.

Ánh đèn chiếu rọi xuống cuối con đường mờ ảo, hất lên một trận bụi mù.

Chiếc xe ngựa lộng lẫy xông vào tầm nhìn. Thùng xe toàn thân làm từ gỗ mun quý giá, phía trước hai con ngựa tông màu đen bóng mượt như quỷ khí ngoại thần hí vang.

Những người bán hàng rong bên đường nghe thấy tiếng động này, như thể thấy quản lý thành phố, sợ hãi vội vàng thu dọn bạt, có người thậm chí còn không kịp thu bạt, túm lấy hàng hóa chưa bán hết quay người bỏ chạy.

Chiếc xe ngựa điên cuồng xông tới, hất tung không ít sạp hàng, nơi nó đi qua để lại một mảng hỗn độn. Sill chưa kịp tránh, ăn một miệng đầy bụi rồi nhìn theo kẻ gây rối cuốn theo bụi mù cuồn cuộn ngang nhiên bỏ đi.

"..." Cậu nhíu mày phun ra mớ bụi bẩn trong miệng hỏi Lancelot: "Đó là xe ngựa của ai mà kiêu ngạo thế?"

"Nam tước Maiz."

Cái tên này Sill có ấn tượng: "Chính là người muốn mua nghĩa địa đó hả?"

"Đúng vậy." Lancelot dừng lại một chút, rồi nói thêm: "Hắn cũng là trấn trưởng thị trấn Calame."

Những người bán hàng rong đã chạy trốn không còn bóng dáng, trên con đường hẹp chỉ còn lại mấy ngọn đèn dầu phát ra ánh sáng mờ ảo.

Sill biết hôm nay mình không thể mua được đồ ăn khác, đành phải nhặt khoai tây từ cái sọt ra, một mặt xoa đi lớp bùn đen bám trên vỏ, một mặt cùng Lancelot đi về.

"Mà nói lại, nam tước Maiz kia mua nghĩa địa làm gì thế?"

"Tôi cũng không hoàn toàn rõ, nhưng..." Ánh mắt Lancelot xuyên qua màn sương, dừng lại ở khoảng không đen kịt trong nghĩa địa: "Hiện tại, tất cả các thi thể trong nghĩa địan đều do Maiz sai người ném vào đây."

"Cái gì?" Sill dừng động tác.

Lancelot nói tiếp: "Thi thể đầu tiên hắn ném vào đây là trấn trưởng cũ."

Maiz đã giết trấn trưởng ban đầu, sau khi dùng quyền lực kế nhiệm, hắn càng ngang nhiên chèn ép cư dân trong trấn, bắt nạt nam nữ, phàm là người dân nào chống đối Maiz đều bị tra tấn đến chết bằng nhiều cách khác nhau.

Cuối cùng vứt xác ở nghĩa địa.

Sill: "..." Ngón tay cậu vô thức siết chặt, củ khoai tây suýt nữa thì nát bét.

Thật sự nghe rợn người.

Cậu nhíu mày, ngẩng mắt nhìn về phía Lancelot.

Nhận thấy ánh mắt của Sill, Lancelot thản nhiên nói: "Điện hạ không cần ngạc nhiên, chuyện này ở Losla cũng không hiếm thấy."

Là một đứa trẻ lớn lên trong xã hội pháp trị, Sill không cảm thấy đây là một điều có thể bình thản chấp nhận.

Màn sương ẩm ướt lướt qua bên cạnh, chân cậu vấp phải một ngôi mộ hoang thì mới nhận ra mình đã đi về đến nghĩa địa. Cậu không khỏi nhìn quanh một lượt rồi hỏi: "Những thi thể đó đều ở đây sao?"

Lancelot giơ tay chỉ về phía không xa: "Đều ở đó."

Trong sương mù, có thể lờ mờ thấy từng bóng dáng lờ mờ, di chuyển với tư thái chậm chạp và quỷ dị.

Sill dụi dụi mắt: "Đây là..."

"Tử linh."

"Kẽo kẹt, kẽo kẹt..." Những bước chân thối rữa, cứng đờ dẫm lên bùn lầy, những người đã chết theo bản năng tiến lại gần vị trí có hơi thở sinh mệnh tản ra trong sương mù.

Quần áo của họ rách rưới, cả người bốc ra mùi tử thi hôi thối. Trong đó, phần lớn tứ chi da thịt không nguyên vẹn, lộ ra những đoạn xương trắng vặn vẹo. Ở những chỗ đứt gãy, chất lỏng xanh đậm nhớt dính chảy xuống "lạch cạch, lạch cạch" nhỏ giọt xuống đất, bốc lên làn khói ăn mòn.

Sill nhìn rõ bộ mặt dữ tợn của bọn họ trong khoảnh khắc, lập tức lùi lại nửa bước, đưa tay vớ lấy vị quản gia bên cạnh.

Trong thế giới hoàn toàn xa lạ này, cậu chỉ có thể tin cậy người đầu tiên mình gặp, người đã giúp đỡ mình - dù cho vị quản gia này trông có vẻ không đáng tin cậy lắm.

"Điện hạ không cần sợ hãi." Lancelot đỡ lấy cậu, phát hiện Sill đang run nhẹ. Hắn bất động thanh sắc rũ mi mắt xuống trấn an nói: "Bọn họ sẽ không làm tổn thương cậu, huống hồ - là chủ nhân của nghĩa địa, cậu có thể sử dụng bọn họ."

Sill: "?"

Những người đã chết lảo đảo dừng lại trước mặt cậu, đôi mắt trắng dã lồi ra không thấy chút cảm xúc nào, nhưng qua ngôn ngữ cơ thể mà phán đoán, bọn họ thực sự đang chờ đợi lệnh điều động.

Thật hoang đường.

Sill nghĩ.

"Vậy thì bây giờ, ý tôi là, có nên bảo bọn họ làm gì đó không?"

Lancelot rũ mắt liếc nhìn cái sọt, nhặt mấy củ khoai tây bên trong ra, phần hạt giống còn lại giao cho tử linh.

Những người đã chết lần lượt lấy hạt giống, dùng động tác chậm chạp và vụng về cúi người đẩy lớp bùn đất ra, gieo hạt giống xuống đất.

Còn có mấy người khác thì không xa đất hoang thì nhặt củi lửa.

Lancelot liền nướng khoai tây tại chỗ. Trong đêm đen, ánh lửa lấp lánh nướng những củ khoai vàng nhạt, tỏa ra hương thơm nồng nàn ngọt ngào.

Nhận lấy củ khoai tây vừa nướng xong, Sill cũng bất chấp đang nóng, vừa thổi vừa gặm.

Món ăn ấm áp vào bụng, đôi mắt bị hơi nóng làm ướt át. Cậu chớp hàng mi dài, ngẩng mắt lên đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Lancelot.

Ánh mắt đó chảy xuôi những cảm xúc sâu xa, dường như xuyên qua cậu mà nhìn thấy ai đó từ rất lâu trước đây.

Sill cảm thấy một tia bối rối, ăn ngấu nghiến vài miếng giải quyết củ khoai tây, vỗ vỗ tay đứng dậy.

Tiếp đó là một trận choáng váng.

Dường như có một lực lượng khổng lồ đang mạnh mẽ đổ vào cơ thể, gây ra sự hỗn loạn. Sill lảo đảo hai bước, cảm giác trời đất quay cuồng.

"Điện hạ?" Lancelot vừa tới gần, Sill cũng mất đi ý thức đổ về phía hắn.

Mái tóc xoăn mềm mại áp vào ngực, Lancelot cứng đờ một lúc, rồi mới bế Sill lên. Hắn nghe thấy tiếng thở đều đặn sâu dài.

Ngủ rồi sao?

Dường như lại không phải là ngủ say bình thường.

Ngón tay hắn véo nhẹ vào chỗ gáy mảnh khảnh của cậu, nơi đó hơi nóng lên.

_

Sill bị đánh thức bởi tiếng động rung chuyển trên nắp quan tài.

Cậu mơ màng mở mắt ra, cơn đau lan tràn trên trán.

Kẻ gây rối vẫn nhảy nhót trên nắp quan tài, khiến thái dương cậu giật giật đau nhói, cơn cáu kỉnh vì bị đánh thức nhất thời dâng lên đến mức muốn bùng nổ.

Nắp quan tài dịch ra một khe hở, Sill thấy mấy gót chân nhỏ tái nhợt.

Chủ nhân của những đôi chân đó nghe thấy động tĩnh, nhao nhao bò đến bên cạnh nắp quan tài. Đó là mấy tử linh hình dáng trẻ con, mái tóc vàng óng ả tương phản với khuôn mặt không một chút huyết sắc, trông giống hệt búp bê Tây Dương trong phim kinh dị.

Sill đối diện với đôi mắt to trống rỗng của bọn chúng hai giây, suýt chút nữa lại ngất xỉu.

Những tiểu tử linh trên nắp quan tài múa tay múa chân, hoan hô nhảy nhót ——

"Anh, anh, anh..!"

"Dậy đi anh, anh ơi!"

"Gieo hạt gieo gieo gieo!"

Sill: "..."

Cậu xoa xoa khuôn mặt cứng đờ và thái dương đau nhức, quyết định thể hiện uy lực của mình trước đám nhóc con này.

"Roarrr!" Cậu với mái tóc xoăn xù đứng bật dậy từ quan tài, trưng ra vẻ mặt hung dữ nhất để đe dọa: "Trên bia mộ cấm nhảy Disco!"

Cậu vừa quay đầu, thấy một người đàn ông đang cầm một quyển sách ngồi bên cạnh quan tài.

Lúc này sự chú ý của Lancelot hoàn toàn không nằm ở quyển sách. Vầng trán tuấn tú khẽ nhướn lên, hắn đầy hứng thú nhìn chằm chằm Sill.

Sill: Trời ạ.

Muốn đào một cái hố chôn mình xuống quá.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play