Thế nhưng quãng thời gian từ sáu đến mười tám tuổi của Cao Cố Sanh cũng chẳng hề yên ả. Trong mười hai năm ngắn ngủi ấy, cậu từng bị bắt cóc, từng bị một tổ chức tội phạm nhận nuôi. Gương mặt xinh đẹp lại trở thành lưỡi dao sắc bén chĩa thẳng vào chính mình.
Cứ thế lận đận suốt thời niên thiếu, đến năm mười sáu tuổi cậu mới dần ổn định. Hai năm tiếp theo, dường như ông trời cuối cùng cũng buông tha, những chuyện đời người chưa chắc gặp một lần, giờ cũng chịu dừng lại với cậu.
Cậu vừa đi học vừa làm thêm kiếm học phí. Có lúc vì mưu sinh, mỗi ngày chỉ được ngủ ba tiếng. Mẹ nuôi ở viện phúc lợi thương cậu, lén dúi chút đồ ăn, nhưng viện cũng túng thiếu, thứ cho được nhiều khi chỉ là một củ khoai tây, nửa cây xúc xích.
Lúc gầy nhất, đùi cậu còn không to bằng cánh tay bạn học, gầy đến mức tưởng chỉ cần một cơn gió cũng đủ cuốn ngã.
Vậy mà chính quãng thời gian ấy lại là những ngày hạnh phúc nhất trong suốt mười tám năm cuộc đời.
Cậu chăm chỉ học hành, cuối cùng cũng được đền đáp. Mười tám tuổi thi đỗ trường đại học trọng điểm, học phí được miễn, trường cấp ba còn tặng thêm suất học bổng.
Tương lai rạng rỡ như mở ra trước mắt.
Cậu từng tin là như vậy.
Cho đến khi bước chân vào đại học, cậu gặp Ôn Lương.
Ôn Lương chuốc thuốc rồi cưỡng hiếp cậu. Sáng hôm sau hắn giả vờ xin lỗi, rồi bắt đầu theo đuổi cậu công khai. Cả trường đều biết hotboy khóa trên, Ôn Lương, đã có người trong lòng.
Ai cũng tò mò, rốt cuộc là ai khiến Ôn Lương phải hạ mình?
Khi biết người ấy là Cao Cố Sanh, tất cả đều thất vọng.
Một đứa mồ côi, lại quê mùa, làm sao xứng với “ánh trăng sáng” trong mắt họ?
Không ai quan tâm đến sự thật, chẳng ai đoái hoài tới ý muốn của Cao Cố Sanh, cũng không buồn tìm hiểu xem cậu là người thế nào. Họ càng không thể nhìn xuyên qua mái tóc rối bù ấy để thấy đôi mắt vừa hoảng hốt vừa trong veo.
Họ chỉ nghĩ: nếu một người như vậy cũng được Ôn Lương để ý, vậy thì bản thân họ cũng có cơ hội.
Phần lớn chỉ bàn tán đôi ba câu rồi thôi. Nhưng vẫn có một bộ phận nhỏ, cực đoan và ngạo mạn, bắt đầu trút hết bất mãn lên người Cao Cố Sanh.
Cậu từng bị chặn đánh trong ngõ nhỏ, từng bị một trưởng ban hội sinh viên ngấm ngầm giở trò, mất suất học bổng dành cho sinh viên nghèo. Tài liệu đăng ký thi bị gây khó dễ. Có người từ trường khác đến chặn cậu ở hành lang, lớn tiếng quát cậu không xứng với Ôn Lương.
Và chưa dừng lại ở đó.
Đề tài nghiên cứu của cậu bị tố đạo văn.
Cả trường rúng động.
Dường như nơi này đã không còn chỗ dành cho cậu.
Bị châm chọc, gièm pha suốt thời gian dài, thành tích học tập mà Cao Cố Sanh từng tự hào cũng dần tụt dốc. Giáo viên thất vọng, loại cậu ra khỏi nhóm nghiên cứu.
Đúng lúc ấy, cậu lảo đảo bước ra khỏi phòng giáo viên, tuyệt vọng tột cùng.
Và rồi cậu đụng phải Ôn Lương.
Anh khóa trên dịu dàng, đứng giữa nắng chiều, ánh mắt đầy lo lắng và quan tâm. Anh nhẹ nhàng ôm lấy cậu, thật cẩn trọng.
“Đừng sợ, em còn có anh.”
Khi bị cả thế giới ruồng bỏ, nếu có người chạy đến ôm bạn và nói “anh còn ở đây”...
Bạn có rung động không?
Cao Cố Sanh đã rung động.
Dưới sự xa lánh, bạo lực và chèn ép kéo dài suốt một năm, cậu cố gắng đến cùng chỉ để bảo vệ viện phúc lợi khỏi bị liên lụy.
Cậu không hề nhận ra, phía sau tất cả tổn thương ấy, luôn có bóng dáng Ôn Lương.
Cậu rơi vào cái bẫy hắn giăng sẵn.
Nhưng lần này, Cao Cố Sanh được Cao Thệ đưa về từ sớm, không còn phải chịu cảnh gió dập mưa vùi. Kết quả thi đại học vượt xa mong đợi, đỗ vào trường trọng điểm top 3 cả nước.
Không ngờ, lại chính là trường của Ôn Lương.
Có lẽ vì “cốt truyện” âm thầm kéo dây, hai người cuối cùng vẫn phải gặp nhau.
Từ “anh khóa trên đến từ đại học siêu trọng điểm đến diễn thuyết” bây giờ đã biến thành “anh khóa trên cùng trường”, cơ hội tiếp xúc vì vậy cũng nhiều hơn.
Cốt truyện vốn bắt đầu sau mười tám tuổi, giờ lại diễn ra sớm hơn.
...
“Đội trưởng, để Lạc Lạc cứ đi theo anh mãi cũng không ổn. Hay là đến Sở Quản lý Linh dị xin hai lá bùa phong ấn xem có tác dụng không?” Hoàng Sam đề nghị.
Cao Thệ lắc đầu, “Tôi có cách rồi. Với lại, bên Sở Quản lý Linh dị dạo này bận lắm, chắc chẳng có ai rảnh đâu.”
Nhiễm Thu sắp xếp lại đoạn băng giám sát, tiện thể vươn vai, đạp nhẹ vào bàn.
Chiếc ghế xoay được Hoàng Sam độ lại nên trượt rất êm. Trong chớp mắt, Nhiễm Thu lướt đến cạnh Thường Dương, thò tay chôm một miếng khoai tây chiên vị truyền thống chen vào:
“Mà nói mới nhớ, mọi người có thấy dạo này mình xuất quân hơi bị nhiều không? Bình thường cả tuần chưa có một vụ, giờ mới đầu tuần đã ba lần rồi đấy.”
Thường Dương đập vào tay cậu ta đang định cầm luôn cả bịch khoai, tiện thể dúi cho gói khoai vị rượu nếp hoa anh đào mà cả đội đều thấy khó nuốt.
“Chuẩn. Mà mấy con quỷ dạo này còn khôn hơn hẳn. Con dâm quỷ tối qua còn biết tách âm hồn, để lại một phân thân trên người nhân viên phục vụ. Nếu bên cảnh sát linh dị không phản ứng kịp, chắc rắc rối to rồi.”
Trang Hưu Hưu khẽ nói tiếp lời, “Đúng đó, vụ em theo mấy hôm trước, con oan hồn cũng giữ lại chút ký ức lúc còn sống.”
Cao Thệ tựa vào bàn, thắt lưng da rộng ba ngón bó lấy vòng eo săn chắc, khỏe khoắn. Anh trầm ngâm, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. “Có lẽ, dạo này hoạt động dưới âm giới mạnh hơn. Hoặc... có khả năng ma quỷ đang hồi sinh.”
Đám “cún con” trợn mắt kinh ngạc. Cao Thệ xua tay, “Cụ thể thì phải đợi xem bên Sở Linh dị nói gì. Họ cũng sớm nhận ra điều bất thường.”
“Được rồi, ai làm gì thì làm, tôi ra ngoài một lát.”
“À, Nhiễm Thu, nếu tôi về mà không thấy cậu ở sân tập, tôi sẽ đích thân luyện tập cùng.”
Trong tiếng gào thảm thiết của Nhiễm Thu, Cao Thệ bước ra khỏi cửa.
Ánh nắng chói chang. Tán cây xum xuê ngoài sân để lại một mảng bóng râm đậm trên nền đất.
Trên chiếc lá trước mắt anh, mặt trên đang hứng ánh mặt trời, còn mặt dưới phủ một lớp mạng nhện.