Nhưng khi Không Miểu đạo nhân nhìn thấy đứa trẻ, ông cũng sững sờ. Ông lại rút tiền xu ra, định gieo quẻ cho đứa bé. Vậy mà y như lần trước, hai hàng lệ máu lại chảy dài xuống gò má.

Ông nói, đứa trẻ này có duyên với nhà họ Cao. Riêng với Cao Thệ, đó còn là mối duyên cha con.

Sau nhiều lần đắn đo, cả nhà quyết định giữ đứa bé ở lại.

“Ông bố nhí” Cao Thệ vừa nhận chức liền khăng khăng đòi đặt tên cho bé con.

Thật ra nhà họ Cao không quá câu nệ chuyện đặt tên, nhưng dù sao Cao Thệ vẫn chỉ là một đứa trẻ, cả nhà đều thấp thỏm không yên, sợ anh buột miệng gọi ra mấy cái tên như “Cao Cầu Cầu”, “Cao Bánh Gạo”.

Không ngờ Cao Thệ suy nghĩ một lát rồi nghiêm túc ngẩng đầu lên: “Con nghĩ nên đặt tên là Cao Cố Sanh, tên ở nhà là Lạc Lạc. Ba mẹ thấy sao ạ?”

Ngay khoảnh khắc cái tên bật ra khỏi miệng, anh lập tức nghĩ đến cậu thiếu niên trong giấc mơ.

Dù chẳng còn nhớ rõ từng chi tiết, nhưng anh luôn cảm thấy cậu thiếu niên ấy chưa từng thực sự vui vẻ.Vậy nên, anh đặt tên là Lạc Lạc, mong cậu từ nay có thể sống một đời yên vui.

Cao Thệ ngậm điếu thuốc, bắt đầu gõ lại những mảnh ký ức vừa chợt ùa về trong đầu. Ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, tay áo sơ mi xắn lên để lộ một đoạn cánh tay thon dài.

Sau khi tỉnh lại, thỉnh thoảng trong đầu anh lại lóe lên vài mảnh rời rạc của giấc mơ. Lúc đầu, vài năm mới có một lần nhưng từ khi Cao Cố Sanh lớn dần, những ký ức ấy xuất hiện ngày càng thường xuyên.

Tệp tài liệu này ghi lại toàn bộ những gì anh mơ thấy, dù rời rạc, vụn vặt, anh vẫn cố sắp xếp lại từng chút một.

Thời gian trôi qua, anh càng chắc chắn: giấc mơ ấy không chỉ là ác mộng, mà còn là tương lai một tương lai với Cao Cố Sanh là nhân vật chính.

Cả thế giới này, giống như một cuốn sách. Giấc mơ tiên tri của anh, thực chất là đang “đọc trước” cốt truyện.

Cốt truyện…

Cốt truyện khốn kiếp.

Cao Thệ cười khẩy, mắt dừng lại ở đoạn vừa gõ xong. Ngay đầu văn bản, hai chữ lớn nổi bật:

【Ôn Lương】

“Đội trưởng! Anh ăn trưa chưa ạ?”

“Sếp, em sắp xếp xong hồ sơ nhiệm vụ rồi, anh xem qua nhé?”

“Đội trưởng, bên thành phố A có tin gì chưa?”

Vừa bước vào cửa, đám “cún con” trong đội đồng loạt ngẩng đầu khỏi bàn.

Cao Thệ tiện tay chộp lấy nửa gói khoai tây chiên mà Thường Dương mang đến “nộp cống”.

“Chưa có tin gì. Viết báo cáo xong thì ra sân tập. Thu Tử, thể lực cậu yếu quá, thêm hai mươi hiệp hít xà và năm mươi cái gập bụng.”

Nhiễm Thu kêu thảm thiết: “Sếp ơi, chân em còn chưa khỏi cơ mà!”

Cao Thệ nhai miếng khoai, gật gù: “Đúng, nên đợi khi nào khỏi thì thêm mười vòng chạy và năm mươi cái squat. Đi bắt quả tang ở khách sạn thôi mà cũng tự làm gãy chân, cậu tài thật.”

Mặc kệ tiếng kêu than phía sau, anh liếc bao bì rồi nhíu mày: “Vị hạt dẻ? Cái của nợ gì thế này.”

Thường Dương cười toe: “Sếp ơi, hoạn nạn có nhau mà, có khoai tây khó ăn thì mình cùng ăn. Anh ăn giúp em chút đi, lãng phí đồ ăn là không tốt đâu.”

Cao Thệ ném nửa gói còn lại vào lòng cậu ta: “Cậu nói đúng. Nếu tôi thấy cậu không ăn hết, tôi sẽ nhét nguyên gói Lays vị rượu nếp hoa anh đào vào miệng cậu.”

Đám “cún con” từng bị Thường Dương bắt ăn vô số “ẩm thực bóng tối” lập tức reo hò:

“Đội trưởng vạn tuế!”

“Vị truyền thống mãi đỉnh!”

“Em thề không bao giờ đụng đến khoai vị hẹ nữa!”

Giữa lúc không khí đang rôm rả, Hoàng Sam ghé sát hỏi nhỏ: “Đội trưởng, Lạc Lạc sao rồi ạ?”

Cao Thệ nhạy lắm, biết mấy đứa này ngoài miệng đùa giỡn nhưng tai thì vểnh hết lên.
Anh dứt khoát không hạ giọng: “Không sao, chỉ hơi hoảng một chút thôi.”

Thấy sắc mặt anh vẫn bình thản, ai nấy đều yên tâm.

“Cũng phải, cái tên họ Ôn kia chỉ được cái mã thôi, làm sao đánh lại Lạc Lạc nhà mình được.”

“Không ngờ trông sáng sủa vậy mà thối nát thật.”

Bỗng Nhiễm Thu chau mày, ngắt lời mọi người: “Sếp, nhà họ Ôn ra tay rồi. Muốn vớt Ôn Lương ra.”

Trang Hưu Hưu vừa đi làm nhiệm vụ về, ngơ ngác hỏi: “Nhà họ Ôn là nhà nào vậy?”

Sáng nay cô mới về đơn vị, chỉ biết Lạc Lạc suýt gặp chuyện.
Hoàng Sam liền giải thích: “Ôn Lương là người nhà họ Ôn, cái nhà nổi tiếng ở thành phố B ấy.”

Nhiễm Thu mở loạt hộp thoại, tay lướt nhanh đến mức như tạo tàn ảnh trên bàn phím: “Chắc bên đó liên lạc không được với Lạc Lạc nên định dùng tiền dàn xếp.”

Cao Thệ đi đến sau lưng Nhiễm Thu, nhìn màn hình giám sát rồi bật cười lạnh lẽo: “Nhà họ Ôn à… Cứ để họ vớt, tôi muốn xem họ tính vớt Ôn Lương bằng cách nào.”

Hôm qua, anh vừa nhớ lại một đoạn ký ức trong giấc mơ, liên quan đến cái tên đó.

Ôn Lương - khởi đầu của mọi cơn ác mộng.

Ở đầu giấc mơ, Cao Cố Sanh cũng giống hệt lúc anh tìm được cậu bé: một đứa trẻ nhỏ, ngủ vùi trong đám cỏ hoang ở Lăng Sơn. Cậu bị một băng nhóm ăn xin nhặt được, trở thành một mắt xích trong tổ chức ấy.

Chúng chuyên nhắm vào những đứa trẻ nhỏ tuổi có đứa bị bắt cóc không bán được, có đứa thì tự nhặt về.
Trẻ con từ ba đến năm tuổi bị bẻ tay, bẻ chân, khoét mắt, dùng chính dị tật nhân tạo đó để đổi lấy lòng thương hại, kiếm tiền về cho tổ chức.

Cao Cố Sanh thuở ấy quá xinh, giống như một “cỗ máy hút tiền”. So với bán đi, giữ lại cậu đi ăn xin còn lời hơn.

Thế là cậu bé ấy sống sót trong địa ngục ấy suốt ba năm.

Cũng may cậu lanh lợi, biết cách lấy lòng tên cầm đầu. Không ít lần né được ý định tàn phế của hắn, cố gắng giữ cho cơ thể mình nguyên vẹn.

Đến năm sáu tuổi, băng nhóm bị triệt phá. Cậu được đưa đến viện phúc lợi.

Các cô chú ở đó rất tốt. Cao Cố Sanh đã được ăn bữa cơm no đầu tiên trong đời.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play