"Ôn Lương, bọn tớ về trước nhé!"

Ôn Lương vịn lấy cậu thiếu niên bên cạnh, mỉm cười vẫy tay với họ từ xa.

Hôm nay là sinh nhật Ôn Lương, cậu đã mời bạn bè đến dự tiệc. Đêm đã khuya, sau khi gửi lời chúc một lần nữa, các bạn học lần lượt kéo nhau ra về. Có Ôn Lương ở đây, chẳng ai dám đề nghị đến những nơi cấm trẻ vị thành niên.

Ôn Lương quá đỗi dịu dàng, quá đỗi trong trẻo.

Cậu sẽ âm thầm giải quyết mâu thuẫn giữa hai cậu con trai, khiến họ làm lành với nhau. Sẽ nhanh chóng và chu đáo chia nhóm để các bạn nam đưa các bạn nữ về nhà, cũng sẽ tinh tế chăm sóc các bạn nữ, gọi nước ép hoa quả nóng và sữa tươi để thay cho rượu bia.

Ở trước mặt một người, dường như ngay cả việc nói một câu đùa quá trớn cũng là một sự xúc phạm đối với cậu.

"A Sanh? A Sanh, dậy nào." Ôn Lương khẽ vỗ vào cậu thiếu niên mình đang đỡ, người say đến không biết trời đất gì nữa. Cậu bất đắc dĩ thở dài, mỉm cười xoa đầu cậu thiếu niên, "Tửu lượng của em kém thế, đã bảo đừng uống nữa rồi mà."

Trời khuya, Ôn Lương ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ lớn treo trên tường khách sạn, rồi đỡ cậu thiếu niên đi về phía quầy lễ tân.

"Anh, anh khóa trên."

Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên, Ôn Lương quay đầu lại, bắt gặp một cô gái đang cúi gằm mặt, hai má đỏ bừng.

"Là bạn học Châu à, muộn thế này rồi sao em còn chưa về?"

Châu Y Y vừa nghe thấy giọng của Ôn Lương, gương mặt vốn đỏ ửng nay lại càng đỏ như sắp rỉ máu. Cô bé không dám nhìn thẳng vào mặt anh, chỉ dám cúi đầu nhìn vạt áo sơ mi trắng của anh, thoáng ngửi thấy mùi chanh tươi mát.

Đầu óc Châu Y Y như một mớ bòng bong, lời tỏ tình cất công chuẩn bị bỗng dưng quên sạch.

"Anh, anh khóa trên, em..." Châu Y Y siết chặt rồi lại buông thõng vạt áo.

Ôn Lương dịu dàng an ủi: "Không sao đâu, đừng căng thẳng, cứ từ từ nói." Anh kéo cậu thiếu niên sát vào người mình hơn một chút để gánh gần hết sức nặng của cậu.

Châu Y Y thấy động tác của Ôn Lương, cô giật mình. Sao mình lại quên mất anh ấy còn đang phải đỡ người chứ, có phải mình đang làm phiền anh ấy không?

Cô hoảng hốt ngẩng đầu, chẳng còn nghĩ ngợi được gì nữa, "Anh khóa trên! Em, em thích anh lâu lắm rồi! Em thích anh từ năm lớp mười một cơ, nên anh có thể cho em... cho em... một cơ hội được không?"

Càng về sau, giọng cô càng nhỏ dần, cuối cùng lí nhí như tiếng muỗi kêu.

Cô thích anh nhiều lắm.

Ôn Lương vẫn cười, chỉ là trong ánh mắt thoáng vẻ khó xử. Tim Châu Y Y chùng xuống.

Lời từ chối mang theo áy náy từ người anh khóa trên mà cô đã thầm thương trộm nhớ bao lâu, theo cơn gió cuối hạ, dịu dàng mà kiên định: "Anh xin lỗi, anh có người thương rồi."

Tim Châu Y Y như rơi xuống đáy giếng. Dù tự nhủ với lòng không biết bao nhiêu lần "anh khóa trên ưu tú như vậy chắc chắn sẽ không đồng ý đâu, mình chỉ không muốn để lại nuối tiếc mà thôi", cô vẫn không kìm được mà đỏ hoe vành mắt.

Biết đâu đấy, nhỡ đâu đấy.

Dẫu sao, đó cũng là người cô đã thích suốt năm năm trời.

Cô cúi đầu, để mái tóc dài dày công chăm chút cho ngày hôm nay che đi gò má. Dù bị từ chối, cô cũng không muốn Ôn Lương thấy được đôi mắt mình lúc này.

Giọng Ôn Lương lại vang lên, anh nói rất chậm như đang cân nhắc từng câu chữ.

"Y Y, em là một cô gái tốt, em xứng đáng với người tốt hơn."

"Nghe em nói thích anh, anh thật sự rất cảm kích. Bởi vì chính em đã cho anh biết, từng có một cô gái dành tặng anh tình cảm của những năm tháng quý giá nhất đời mình."

"Nhưng anh xin lỗi, anh có người thương rồi và anh rất yêu người ấy."

"Em xinh đẹp, thông minh lại dịu dàng, anh tin chắc em sẽ tìm được một chàng trai mà em yêu và cũng yêu em."

"Y Y, cảm ơn em."

Châu Y Y ngẩng đầu, nhìn anh qua một màn hơi nước. Đôi mắt nâu của Ôn Lương dịu dàng như nước hồ xuân, ánh mắt anh nhìn cô tựa như anh trai đang nhìn cô em gái tinh nghịch của mình, vừa bao dung vừa từ chối trong im lặng.

Cô bỗng thật lòng ngưỡng mộ cô gái được Ôn Lương yêu, đến cả chút ghen tị cuối cùng cũng tan thành mây khói.

Châu Y Y ngượng ngùng sụt sịt, Ôn Lương cười, đưa khăn giấy cho cô. Châu Y Y cúi đầu lau nước mắt, tiện thể lau đi lớp trang điểm mắt có hơi lem, lớp trang điểm mà cô cố tô vẽ để mắt mình trông to hơn. Ôn Lương kiên nhẫn đợi, đến khi Châu Y Y ngẩng lên lần nữa, dù khóe mắt vẫn còn hoe đỏ, gương mặt cô đã trở lại với nụ cười vô tư thường ngày.

"Ha, chuốt mascara xong chớp mắt nặng ghê, giờ nhẹ cả người."

"Thật ra thì anh khóa trên ơi, em cũng không mong sẽ được ở bên anh đâu, chỉ là cảm thấy theo đuổi bao nhiêu năm trời mà không tỏ tình một lần thì tiếc quá thôi, haha."

"Giờ thì tâm nguyện đã thành, lại còn hóng được tin sốt dẻo nữa~ Lời to lời to!"

Châu Y Y vừa cười vừa lùi lại mấy bước, vừa vẫy tay vừa nói: "Anh khóa trên, em về trước nhé, muộn rồi, không về mẹ em lại cằn nhằn."

Cô tung tăng đi xa, vẫn như mọi khi. Cô đi nhanh đến nỗi Ôn Lương còn chưa kịp hỏi một câu "Có cần anh nhờ người đưa em về không?".

Cô chạy lon ton ra đến cửa, rồi đột nhiên quay đầu lại, vẫy tay thật mạnh, trên môi là nụ cười rạng rỡ. Cô dùng hết sức để khẩu hình miệng.

Chẳng còn giữ chút hình tượng nào, gương mặt cô vì khẩu hình khoa trương mà trông đến buồn cười, không còn chút bóng dáng nào của cô gái vừa nãy còn ngượng ngùng đến độ nói không nên lời.

Anh khóa trên, tạm biệt.

Ôn Lương bất đắc dĩ mỉm cười gật đầu với cô, Châu Y Y quay người chạy biến.

Cứ chạy, cứ chạy, nước mắt bỗng tuôn rơi.

Anh khóa trên tốt như vậy, người anh ấy thương nhất định cũng là một người rất, rất tốt.

...

Ôn Lương nhìn theo Châu Y Y chạy xa dần rồi mới quay người đi đến quầy lễ tân, nụ cười dịu dàng vẫn còn trên môi. "Làm phiền, cho tôi một phòng." Anh đưa chứng minh thư của mình ra.

Nhân viên ở quầy nhanh nhẹn làm thủ tục, vừa tìm phòng trống vừa nói: "Cậu nhóc này xem ra uống nhiều ghê, tối nay chắc anh vất vả rồi đây."

Ôn Lương lắc đầu cười: "Đàn em của tôi thôi, lần đầu uống rượu nên một ly đã say vẫn còn là trẻ con mà."

"Phòng 332, phòng hai giường đơn." Nhân viên tiếp lời. "Anh không về với bạn gái à? Cứ gọi điện cho người nhà cậu nhóc này tới đón là được mà."

Mày Ôn Lương khẽ nhíu lại, nhưng khi nhân viên ngẩng lên, anh vẫn mỉm cười như cũ. "Đừng lấy phòng hai giường, cho tôi phòng một giường lớn, tiện chăm sóc em ấy hơn."

"Điện thoại của em ấy hết pin rồi, không liên lạc được với gia đình, nhưng trước khi đi em ấy đã nói với người nhà rồi."

"À à, ra vậy." Nhân viên đưa thẻ phòng và chứng minh thư cho anh. Ôn Lương nhận lấy, cảm ơn, rồi dừng một chút: "Với lại, tôi đã theo đuổi được người ta đâu vẫn đang độc thân đây này."

Nhân viên phá lên cười, chào tạm biệt Ôn Lương.

Ôn Lương dìu cậu thiếu niên vào thang máy. Ngay cả khi đứng trong thang máy, anh vẫn cười đến cả độ cong của khóe môi cũng không hề thay đổi. Nụ cười trên môi anh như một chiếc mặt nạ, không hiểu sao lại khiến người ta lạnh sống lưng.

Chưa theo đuổi được, nhưng sắp có được rồi.

...

"A Sanh? A Sanh?" Ôn Lương đặt cậu thiếu niên lên giường, sờ nhẹ lên má cậu.

Gương mặt cậu thiếu niên nãy giờ vẫn luôn áp trên vai anh, bây giờ vén mớ tóc mái dày cộp, gỡ chiếc gọng kính quê mùa xuống, đến lúc này mới sững sờ nhận ra, thiếu niên lại đẹp đến... ngỡ ngàng.

Làn da trắng như sứ, tóc mai đen như lông quạ, hàng mi dài cong vút như cánh bướm sắp vỗ, đôi gò má ửng hồng tựa hoa đào chớm nở. Đôi môi căng mọng, ươn ướt, quyện với hơi men nồng nàn, mời gọi người ta đến hái.

Đôi môi cậu mấp máy, lẩm bẩm những lời nói mớ không rõ, giọng mũi mềm mại, nhẹ bẫng như đệm thịt của mèo con, khẽ chạm vào tim người đối diện.

Ôn Lương đăm đăm nhìn đôi môi cậu, như bị mê hoặc mà từ từ cúi xuống, gần hơn, gần hơn nữa, gần đến độ có thể ngửi thấy mùi rượu thoảng giữa đôi môi cậu, gần đến độ có thể...



 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play